Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341764

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1764 lượt.

những nỗi khổ và sự trả giá của con hơn bất cứ ai.
Sau khi bị buộc nghỉ học, đầu tiên Viên Cảnh Thụy tới Thâm Quyến và đã trải qua mọi nỗi gian nan vất vả mưu sinh của một người tha hương nơi đất khách.
Những ngày đầu mới tới đó anh phải trải qua những ngày tháng vô cùng quẫn bách. Phần mềm viết ra bán cho người ta nhưng anh mãi không nhận được tiền, anh đã từng nghèo đến mức trong túi chỉ có mười tệ lẻ, không thể ở nổi trong nhà nghỉ rẻ tiền nhất, đêm đến phải ngủ cùng tụi lang thang ở công viên cho tới sáng. Vì mưu sinh anh đã làm rất nhiều việc khác nhau, đi bán bảo hiểm, làm việc theo giờ, thậm chí còn đi phát tờ rơi ở cổng siêu thị, cuối cùng anh vào làm ở một công ty nước ngoài có chút tiếng tăm, nhưng cũng bắt đầu làm từ nhân viên bán hàng thấp kém nhất mà đi lên.
Dần dần rồi làm lên cao, từ nhân viên bán hàng sơ cấp tới quản lý nhóm, dần dần có chút tiếng tăm, được nhiều nơi săn đón, cuối cùng anh tới làm ở một công ty quốc tế lớn, chuyên môn phụ trách việc phát triển thị trường trong nước.
Nhưng công ty lớn chế độ phức tạp luôn khiến anh cảm thấy gò bó, học vấn cũng là một hòn đá vướng chân, đúng lúc đó anh gặp Trương Thành Phương.
Trương Thành Phương kinh doanh một công xưởng cỡ vừa ở Chiết Giang, có thể coi là công ty gia đình. Ban đầu chế tạo một số phụ kiện máy điều hòa, sau đó làm lớn hơn và giành được một số đơn đặt hàng từ nước ngoài và bắt đầu làm xuất nhập khẩu, công việc làm ăn cũng khấm khá. Ông rất khâm phục những người trẻ tuổi như Viên Cảnh Thụy và hi vọng anh có thể tới Chiết Giang giúp ông và dành cho anh một hợp đồng với trọng trách lớn.
Với học lực của Viên Cảnh Thụy nếu làm việc ở những công ty nước ngoài, giành được vị trí như Trương Thành Phương dành cho anh là điều không thể, hơn nữa lúc đó mẹ anh đã già, sức khỏe năm sau không bằng năm trước, bà luôn mong anh có thể rời Thâm Quyến về Thượng Hải, so với Thâm Quyến thì khoảng cách giữa Chiết Giang và Thượng Hải không có gì xa xôi, anh chỉ suy nghĩ trong khoảng thời gian rất ngắn và nhận bản hợp đồng này rồi bay về cùng Trương Thành Phương.
Sau khi Viên Cảnh Thụy tới Thành Phương, anh dứt khoát cắt giảm quyền lực của những người thân cận nhà họ Trương trong công xưởng, áp dụng cơ chế quản lý mới, khi bắt đầu đã tạo nên sóng gió lớn nhưng Trương Thành Phương luôn cổ vũ anh vì vậy mọi việc đã nhanh chóng giành được kết quả.
Sự việc có chuyển biến thực sự sau khi Trương Thành Phương mất vì bệnh nặng. Trương Thành Phương là một người cần cù, hầu hết mọi việc trong công xưởng đều do một tay ông cáng đáng. Khi thị trường điều hòa trong nước vừa bắt đầu mọi thứ còn vô cùng hỗn loạn, tất cả mọi nhà xưởng ở thượng du, hạ du và cả dây chuyền cung ứng đều nhân cơ hội đục nước béo cò, Trương Thành Phương dựa vào một chữ “liều” mà làm nên. Sau đó cả nhà họ Trương cũng tham gia vào làm, nhưng toàn người nhà là không thể làm được gì, mọi thứ loạn hết cả lên, lại không dễ nói, nói ai là lại có người lớn tuổi trong nhà ra chỉ trích ông vong ân bội nghĩa, rồi năm xưa ai bỏ tiền ra cho ông mở công xưởng này, cứ như thế lợi ích vốn có của công xưởng bị những kẻ ngồi mát ăn bát vàng này xơi hết, sau đó chất lượng và tiêu thụ không đi đôi với nhau khiến Trương Thành Phương sứt đầu mẻ trán.
Cho dù Trương Thành Phương học hành không được bao năm nhưng cũng biết cứ tiếp tục thế này thì không ổn, đưa Viên Cảnh Thụy về có thể coi là cú liều cuối cùng của ông. Ông có thể nhận thấy sự quyết đoán và khả năng kinh doanh thiên bẩm ở chàng trai trẻ này, ông hi vọng Viên Cảnh Thụy có thể đưa công xưởng ra khỏi hố bùn.
Sự xuất hiện của Viên Cảnh Thụy quả thực đã cải thiện được một phần sự cũ kỹ lụn bại của công xưởng, nhưng khiến người khác không ngờ được là, cơ thể tích bệnh lâu năm của Trương Thành Phương đã suy sụp nhanh chóng không lâu sau đó, một cơn bệnh khủng khiếp đã khiến ông gục ngã trong chớp mắt, chỉ vài tháng sau đã nhắm mắt xuôi tay.
Người nhà Trương Thành Phương vốn không ưa gì Viên Cảnh Thụy, thấy Trương Thành Phương gục xuống liền nhân lúc hỗn loạn lấy tiền rồi tháo thân, để chia tiền họ còn ra tay ngay lúc Trương Thành Phương còn trên giường bệnh, mấy người già ăn nói còn hùng hồn hơn.
“Cái công xưởng này do mấy nhà chúng góp tiền dựng lên, bây giờ Thành Phương sắp không trụ được nữa rồi, chúng tôi lấy lại phần của mình cũng không được sao? Lẽ nào để người ngoài được hưởng lợi!”.
Cứ thế, Trương Thành Phương còn chưa cúng tuần đầu thì tiền vốn nhập hàng cơ bản nhất của công xưởng cũng không còn, tất cả rơi vào trì trệ, sổ sách toàn ghi nợ, mọi đơn đặt hàng đều không thể giao hàng đúng hẹn, một món nợ khổng lồ đang chờ đợi họ ở phía trước.
Vợ Trương Thành Phương đã mất từ lâu, Trình Tuệ Mai là vợ hai, ông còn hai đứa con trai ngoài hai mươi tuổi nữa, một người là Trương Đại Phong, một người là Trương Đại Tài, đều là con với người vợ trước đã mất. Khi Viên Cảnh Thụy vừa tới công xưởng bọn họ đối xử với anh rất “bẩn thỉu”, đến lúc này còn cãi nhau đòi Trình Tuệ Mai bán công xưởng và chia tài sản, dù thế nào