Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.

br>Gió đêm đông giống như nhát dao cứa qua da thịt, dòng xe uốn lượn qua cầu vượt giống như một con rồng đang bơi kéo theo luồng sáng màu trắng và vàng, các tòa nhà cao tầng đều đã tắt đèn, khu phố quen thuộc nhà anh bên dưới bóng cây cầu vượt cũng chìm trong bóng đêm.
Giọng nói của Tri Vy một lần nữa lại vang lên trong bóng đêm: “Y học bây giờ tiên tiến lắm, bệnh gì cũng có phương pháp chữa trị, anh đừng quá lo lắng”.
Anh nhớ lại biểu cảm của cô khi nói câu ấy, đôi mắt cô cẩn trọng nhìn anh, anh luôn biết rằng cô thư ký này hơi sợ mình, mặc dù trước mặt anh cô luôn làm ra vẻ điềm tĩnh lạnh lùng nhưng đôi mắt cô chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào anh.
Vậy mà lúc trước ở chỗ này cô còn định an ủi anh, đột nhiên anh mỉm cười, ý nghĩ thô bạo trong đầu bỗng dưng lùi dần, nhớ lại biểu cảm của cô lúc anh bảo cô vào phòng bệnh, anh càng cảm thấy buồn cười hơn.
Anh chỉ muốn tìm một người để phân tán sự chú ý của mẹ anh, mà lúc đó chỉ có mình cô mà thôi.
Anh đã làm cô hoảng sợ thì cũng nên bồi thường gì đó chứ.
“Thư ký Đổng, chào buổi sáng”. Anh mỉm cười với cô.
“Chào buổi sáng, giám đốc Viên”. Đổng Tri Vy cảm thấy vô cùng vinh hạnh khi nghe thấy ba chữ quen thuộc đó, nếu anh một lần nữa lên tiếng gọi cô là “Tri Vy” như tối hôm qua thì cô không biết bản thân mình sẽ thất vọng tới mức nào nữa.
“Tối qua…”.
Lần đầu tiên cô ngắt lời sếp rồi nói nhanh: “Tối qua mẹ anh bị hoảng sợ, anh muốn phân tán sự chú ý của bà khi tỉnh dậy nên mới bảo tôi cùng vào phòng bệnh, tôi có thể thông cảm và cũng không để tâm, tổng giám đốc Viên cũng không cần phải suy nghĩ đâu”.
Đổng Tri Vy có thể nói lưu loát một đoạn dài như thế này là bởi vì cô đã lẩm nhẩm nó trong bụng không biết bao nhiêu lần rồi, trên thực tế sau khi tỉnh dậy bởi cơn mơ lúc ba giờ hai mươi cô đã luôn nghĩ khi gặp Viên Cảnh Thụy mình nên nói những gì.
Sếp đột ngột lợi dụng cô một vố nếu nói không để tâm thì không phải, nhưng chuyện đã xảy ra, cô suy nghĩ chán chê, điều duy nhất cô có thể giải thích được chính là tình cảm mẹ con sâu nặng của mẹ con Viên Cảnh Thụy, muốn có một chuyện gì đó vui vẻ khiến bà phân tán sự chú ý sau khi bị kinh sợ nên anh mới hành động như thế mà thôi.
Việc bà Viên lo lắng tìm đối tượng cho Viên Cảnh Thụy cô cũng biết, thậm chí bà còn tự gọi điện tới văn phòng, sau khi biết người nghe điện là thư ký của con trai bà còn nói một tràng dài, muốn biết con trai mình có bạn gái cố định hay không. Đổng Tri Vy có ấn tượng vô cùng sâu sắc về cuộc điện thoại ấy, lúc đó trong lòng cô nghĩ với kinh nghiệm tình trường của Viên Cảnh Thụy thì bạn gái chắc chắn không bao giờ thiếu, nhưng ai muốn anh bước vào lễ đường kết hôn một lần nữa thì đó quả thực là một nhiệm vụ bất khả thi, Tri Vy nghĩ thế. Mong muốn của bà Viên có thể sẽ còn hụt hẫng lâu.
Đương nhiên những lời này Đổng Tri Vy không nói ra, chỉ là cô không ngờ bản thân mình lại mau chóng rơi vào tình cảnh kì quặc này. Chuyện bây giờ đã như thế rồi, việc khẩn cấp trước mắt không phải là than trách số mình không may, mà là tìm lấy một cái bậc mà bước xuống, cho mình cũng như cho sếp.
Nghe Đổng Tri Vy nói thế Viên Cảnh Thụy sững người.
Đây là lần đầu tiên nói chuyện với Đổng Tri Vy anh bị cô ngắt lời, trên thực tế cũng là lần đầu tiên sau nhiều năm trở lại đây anh bị ngắt lời, huống hồ những lời cô nói lại là những lời anh hoàn toàn không nghĩ tới.
Thực sự anh cũng cảm thấy có lỗi và muốn bù đắp cho cô, anh định hỏi cô thích gì, chỉ cần không quá đáng quá thì anh đều có thể làm hài lòng cô. Mua một món quà hoặc trực tiếp đưa phong bì, coi như thù lao tăng ca cũng được, từ trước đến giờ anh không hề hẹp hòi về vấn đề này, có nhân tài thì sẽ kiếm được tiền, mặc dù ngoại hình bình thường nhưng ở nhiều mặt khác Đổng Tri Vy đúng là nhân tài, điều này anh rõ hơn ai hết.
Anh cũng đã từng nghĩ tới phản ứng của cô lúc ở trong phòng bệnh tối qua, thư ký của anh dù có lợi hại đến mấy thì vẫn chỉ là một cô gái hơn hai mươi tuổi, đột nhiên được sếp đối xử như thế thì về nhà kiểu gì cũng sẽ có rất nhiều suy nghĩ. Thậm chí có thể tưởng tượng ra một số điều không thực tế, tặng quà cho cô chẳng qua là muốn tránh một số rắc rối không cần thiết, những cô gái có ý đồ với anh thì nhiều nhưng người làm được việc thì lại rất ít, anh không muốn vì chuyện này mà mất đi một thư ký tốt.
Nhưng điều anh không ngờ tới là Đổng Tri Vy lại cướp lời anh, nói một tràng dài có thể coi là phủi sạch quan hệ giữa hai người, bỏ qua kính ngữ và mấy lời tôn trọng của cô, mỗi một từ cô nói đều khiến anh cảm thấy bản thân mình giống như một loại virus, một loại virus siêu cấp khiến cô sợ hãi chỉ muốn tránh xa.
Cho dù có cộng thêm hai chữ siêu cấp thì anh vẫn là virus.
Thực sự cô coi anh như thế sao?
Viên Cảnh Thụy không nói gì nữa, anh đứng đó, nhìn cô thư ký của mình với ánh mắt hoàn toàn khác. Đổng Tri Vy nói xong đã đi về và ngồi trước bàn làm việc của mình, mở máy tính xem lại kế hoạch trong ngày, cô khẽ cúi đầu trước màn hình, nhìn từ chỗ anh chỉ thấy vầng trán trắng muốt và chiếc mũi