The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341776

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1776 lượt.

ẻ chết sớm, bố lấy một người phụ nữ ngoại tỉnh chỉ hơn hai người chục tuổi đầu. Sau chuyện này còn muốn hai người gần gũi với bố thì e là hơi khó.
Có lẽ vì những chuyện này nên ban đầu Trương Thành Phương đối xử rất tốt với hai con, mới mười mấy tuổi cả hai đã lái xe tốt nhất trên thị trường lúc đó, ăn mặc đều dùng đồ xịn nhất, đắt nhất, đi đến đâu cũng có một đám người vây quanh, ngày tháng trôi qua không còn gì tuyệt vời hơn.
Mong muốn của bố là hai người được vào đại học, tốt nhất là ra nước ngoài kiếm tấm bằng Tây, thế nhưng từ nhỏ đã được mẹ nuông chiều, sau này do cảm thấy có lỗi nên bố cũng chiều theo, mẹ kế không dám quản nhiều nên cuộc sống của hai anh em rất vô độ, chơi bời trác táng, làm gì còn muốn học hành nữa? Khó khăn lắm mới tốt nghiệp cấp ba nên hai anh em có chết cũng không mó vào sách nữa, Trương Thành Phương cũng bó tay với hai con nên đành phải sắp xếp cho chúng hai chỗ trong công xưởng, để chúng theo ông học làm ăn quản lý công xưởng.
Trương Đại Phong và Trương Đại Tài thoải mái quen rồi, ngồi trong xưởng thì kêu khổ thấu trời, ngồi trong văn phòng thì cảm thấy vô vị, ở trong công xưởng không khác gì lấy mạng họ. Sau này làm ăn trên thương trường quen biết một số người, hai người như phát hiện được thế giới mới, cả ngày theo họ đi ăn uống chơi bời khắp nơi, từ hộp đêm ở Hồng Kông cho tới sòng bạc ở Macao, khiến hai anh em mở rộng tầm mắt.
Khi đó mặc dù Thành Phương mới chỉ là một công xưởng nhỏ ở Chiết Giang nhưng đến năm chín mươi, trong một năm thu lợi cũng lên tới trăm vạn, có chút danh tiếng trong giới kinh doanh ở Chiết Giang, Trương Đại Phong và Trương Đại Tài trong túi có chút tiền nên chơi to, cuối cùng phải ghi nợ. Dù sao ghi nợ cũng không chạy đâu được, người ta cũng vui vẻ thoải mái nên cứ nợ hết món này đến món khác, cuối cùng giấy nợ được gửi hết tới tay Trương Thành Phương, khoản nợ lên tới mấy trăm vạn, khiến ông tức suýt nữa thì tái phát bệnh tim.
Sau đó Trương Thành Phương không cho hai con chơi bời nữa, tiền quản rất chặt, ngay cả người cũng bị quản nghiêm ngặt, họ làm gì ông cũng để ý. Hai người vốn đang chơi bời quen bây giờ bị quản thúc trong công xưởng bí bách này khiến họ ngột ngạt tới mức xoắn cả ruột lại, đang buồn bực thì chớ không ngờ ông bố lại dẫn Viên Cảnh Thụy từ Thâm Quyến về.
Khi đó Viên Cảnh Thụy mới ngoài hai mươi tuổi, tuổi tác không kém họ là bao nhưng lại rất giỏi, sau khi vào công xưởng đã thay đổi rất nhiều quy tắc. Những họ hàng thân thích vốn ngồi mát ăn bát vàng bây giờ không dễ sống như trước nữa, hai người họ còn thảm hơn, bị điều xuống công xưởng làm từ việc thấp kém nhất.
Họ hàng thân thích đương nhiên không hài lòng và kéo nhau tới trước mặt Trương Thành Phương làm ầm lên, ông cậu còn lôi hai anh em họ Trương tới trước mặt Trương Thành Phương và nói: “Anh Trương, không phải hai đứa con này anh cũng không cần nữa đấy chứ? Lại còn chia chác cổ phần cho cậu ta nữa, sao hả? Anh định để người ngoài bòn rút cái công xưởng này sao?”.
Sau khi mẹ hai người chết Trương Thành Phương đối xử rất khách khí với gia đình vợ, có lẽ là do ông cảm thấy có lỗi, huống hồ năm xưa khi Thành Phương mới khởi đầu cũng là do họ hàng hai bên góp tiền xây dựng, vì vậy sau khi Thành Phương phát triển có chút tiếng tăm thì mấy người họ hàng này đều dựa vào công xưởng mà sống những ngày tháng an nhàn, thoải mái. Không ngờ ông lại khăng khăng làm theo ý mình và tuyên bố thế này trước mặt tất cả mọi người:
“Nếu tôi không làm thế thì công xưởng này cũng sắp bị hủy đến nơi, bị hủy bởi chính tay chúng ta. Cậu Viên chính là cứu tinh của công xưởng này, vì muốn giữ cậu ấy lại và để cậu ấy toàn tâm toàn ý hết mình vì Thành Phương thì cho cậu ấy cổ phần là điều đương nhiên, còn về hai đứa con tôi”. Nói tới đây ông đưa mắt nhìn hai người họ, gương mặt lộ rõ vẻ đau đớn: “Tôi không dạy dỗ con nghiêm khắc mà lại nuôi dưỡng hai phế vật, Thành Phương không thể dựa vào hai đứa nó”.
Câu nói ấy khiến Trương Đại Phong và Trương Đại Tài ghi nhớ cả đời, cho đến khi ông chết trên giường bệnh họ vẫn không tha thứ cho ông, không phải ông đã nói Thành Phương không thể dựa vào bọn họ sao? Vậy được thôi, ông chết rồi thì bán công xưởng rồi chia tiền! Có tiền rồi họ muốn làm gì còn không được sao? Ông bố chết đi lại hay, không còn ai quản giáo bọn họ nữa.
Chuyện là như thế, sau khi Trương Thành Phương chết hai anh em họ Trương gây sự đòi bán công xưởng rồi chia tiền, lúc đó Thành Phương gánh trên mình một khoản nợ khổng lồ, không ai muốn tiếp tục dây vào nữa, nhưng Trình Tuệ Mai – mẹ kế hai người họ có chết cũng không đồng ý. Cuối cùng chị chạy vạy vay tiền khắp nơi và mua lại cổ phần trong tay họ để giữ lại công xưởng. Viên Cảnh Thụy cũng xuất tiền ra. Hợp đồng được ký ở nhà tổ tiên, căn nhà cũ ba tầng đều kín người, mấy người họ hàng bên nhà mẹ ruột hai anh em họ Trương chỉ thiếu nước nhổ nước bọt vào Trình Tuệ Mai, còn có người gào lên: “Nhìn đôi cẩu nam nữ kia đi, xương cốt ông Trương còn chưa lạnh thế mà hai người họ đã dính lấy nhau rồi”.
Khi đó Trình Tuệ