Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341779

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1779 lượt.

Mai đã hơn bốn mươi tuổi còn Viên Cảnh Thụy chưa tới ba mươi, mặc dù thủ đoạn lợi hại nhưng ngoại hình cũng được, lại chưa kết hôn mà vẫn độc thân. Mấy lời đồn thổi cuối cùng thành thật, khi hai người thực sự kết hôn càng xác thực lời đồn năm xưa.
Về hai anh em Trương Đại Phong và Trương Đại Tài, sau khi chia tài sản và nhận được một khoản tiền không nhỏ, cả hai đã sống những ngày tháng ăn chơi đàng điếm. Họ cũng làm ăn nhưng cuối cùng đều thua lỗ, núi vàng núi bạc cũng không thể chỉ có chi mà không có thu, huống hồ hai anh em họ Trương – một người ham gái một người mê bạc, cả hai đều tiêu tiền như rác nên chẳng được mấy năm đã bắt đầu chỉ còn vài xu dính túi.
Không tưởng tượng được là cùng thời điểm ấy Thành Phương lại ngày một lớn mạnh, cuối cùng đã trở thành một công ty lớn khiến người ta kinh ngạc. Viên Cảnh Thụy trở thành nhân vật tầm cỡ trong giới, Trình Tuệ Mai cũng ngồi hưởng thành quả, từ một người phụ nữ mất chồng gánh nợ giờ đã thành một nhân vật truyền kỳ có quyền có thế trong giới kinh doanh.
Người nhà họ Trương đứng ngồi không yên, đặc biệt là hai anh em họ Trương. Khi đó Thành Phương đã chuyển trọng tâm công ty tới Thượng Hải, cả hai tới Thượng Hải gây sự mấy lần, ban đầu đều là Trình Tuệ Mai ra mặt, lần nào tới gây sự chị cũng đưa chi phiếu cho họ, cả hai nếm ngọt quen lưỡi nên đòi nhiều hơn, cuối cùng Viên Cảnh Thụy ra mặt. Anh ngồi nói chuyện với họ ở bàn lớn, cũng đưa tiền, nhưng vừa ghi con số vừa nói: “Cầm tiền tiêu vừa thôi, đây là lần cuối cùng”.
Cả hai nhìn thấy con số trên chi phiếu thì sung sướng lắm nhưng nghe thấy câu cuối cùng liền nhảy dựng lên, đang định mở miệng thì bắt gặp đôi mắt như chim ưng của Viên Cảnh Thụy, ánh mắt sắc lẹm như dao khiến hai người họ im bặt.
Có điều về tiền bạc cả hai không chịu nhượng bộ, Trương Đại Phong lớn tiếng: “Cái gì mà lần cuối cùng chứ, Thành Phương là công ty của bố tao, nếu như bố tao không chết thì hôm nay tới lượt mày ngồi đây sao? Nơi này không phải sẽ là của chúng tao sao? Mày và Trình Tuệ Mai là cái gì chứ? Năm xưa lúc ký hợp đồng đã bị chúng mày lừa, dùng một tí tiền bạc để lừa hai anh em chúng tao, tao cảnh cáo mày, số tiền này đều là tiền mà chúng tao nên có, nếu như chúng mày không đưa chúng tao sẽ tố cáo chúng mày tội chiếm đoạt tài sản nhà họ Trương của chúng tao”.
Viên Cảnh Thụy cười nhạt một tiếng: “Vậy sao?”. Sao đó anh cầm tờ chi phiếu lên: “Vậy là hai người không đồng ý điều kiện của tôi?”. Anh nói xong liền vờ như định xé tờ chi phiếu.
Trương Đại Tài liền bước lên trước một bước, cười xòa: “Tấm chi phiếu này chúng tôi cần”. Nói xong liền cầm lấy và đi ngay.
Ra tới cửa Trương Đại Phong còn hậm hực với em trai: “Sao thế được? Chúng ta phải nói rõ ràng với anh ta, lần này thực sự là lần cuối sao?”.
Trương Đại Tài hừ một tiếng rồi đáp: “Đây là địa bàn của anh ta, hảo hán không chấp cái thiệt trước mắt, cứ cầm tiền đã rồi tính sau, anh vội cái gì chứ, nếu anh ta mà làm căng có kiện cáo gì thì cũng cần tiền chứ”.
Thế là hai anh em quay về quê cũ tìm mấy người họ hàng năm xưa làm chứng, đi kiện, nhưng lại không kiện Viên Cảnh Thụy mà kiện Trình Tuệ Mai. Nói chuyện hợp đồng năm xưa bị mẹ kế lừa gạt nên mới ký, họ còn nói thêm là cái chết của bố có liên quan tới người phụ nữ này.
Chỉ là không ngờ, vụ kiện mới báo lên tòa đã bị ém nhẹm đi, rồi có một toán thanh niên lai lịch không rõ ràng tới nói có người muốn gặp họ nói chuyện, sau đó nhốt hai anh em trong một nhà trọ nhỏ đúng mười hai ngày, cho ăn cho uống nhưng không cho phép rời khỏi đó một bước, cũng không ai nói chuyện với họ.
Cho đến khi hai người họ nghĩ mình chết chắc đến nơi thì có người tìm đến, đó là một thanh niên nhìn có phần nho nhã yếu đuối, nhưng khi người đó chắp tay sau lưng lên tiếng thì không khí lạnh lẽo tràn ngập căn phòng.
Người đó chỉ nói hai câu, một câu là: “Là đàn ông nói lời phải giữ lời”.
Còn một câu nữa là: “Lần sau tôi sẽ nuôi hai người như thế cho đến chết”.
Câu nói khiến hai người sợ vãi cả ra quần, không dám ở lại quê nữa mà chạy tới Bắc Kinh.
Sau này họ mới biết người đó là một người có tiếng trong giới xã hội đen ở bến Thượng Hải, họ Doãn, cũng không rõ có quan hệ gì với Viên Cảnh Thụy không.
Có điều cả hai đều biết rõ sự lợi hại của Viên Cảnh Thụy, năm đó khi anh mới từ Thâm Quyến tới Chiết Giang, một người ngoài vào công xưởng toàn người nhà mình, lại còn mạnh tay thay đổi mọi thứ, không biết có bao nhiêu người muốn cho anh nếm mùi đau khổ, nhìn anh nho nhã lịch sự nhưng thân thủ không tồi, mấy người tới xử anh đều bị đánh một trận tơi bời.
Cứ như vậy cuối cùng cả hai cũng chẳng động được vào một sợi lông của Viên Cảnh Thụy, bây giờ nghĩ lại mới thấy Viên Cảnh Thụy có thể thuận buồm xuôi gió tới giờ không chừng có người nào đó thân phận mập mờ chống lưng phía sau, có khi bản thân anh cũng là dân xã hội đen cũng nên.
Cũng vì tình hình như thế nên Trương Đại Phong và Trương Đại Tài không dám tới Thượng Hải mà trôi nổi ở Bắc Kinh khá nhiều năm, cho đến ba tháng trước một người đàn ông họ Ôn tớ


Disneyland 1972 Love the old s