XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1782 lượt.

Nói xong cô còn bổ sung thêm một câu: “Còn có phụ cấp đặc biệt nữa, tính toán rõ ràng bố ạ”.
“Nhưng như thế cũng rất vất vả”. Bố cô nói tiếp rồi đưa tay lên vuốt mái tóc bạc thưa thớt của mình.
Tri Vy bật cười: “Làm gì có ạ, chỉ hầm canh thôi mà”. Cô còn chỉ số thực phẩm đang ngâm trong bồn nước: “Con làm gà hầm đỗ trọng(5), sếp con nói rồi mua thực phẩm đều được thanh toán nên con mua nhiều một chút, lát nữa bố mẹ cũng ăn một ít. Mẹ, gà hôm nay non lắm mẹ có muốn nếm xem mặn nhạt thế nào không?”.
Lúc Đổng Tri Vy tới gần bệnh viện trời bắt đầu có mưa bụi. Mưa bụi mùa đông thực sự khiến người ta cảm thấy phiền phức, mưa bụi lạnh như kim châm vào da thịt, có che ô cũng vô dụng.
Cũng may sắp đến bệnh viện nên Tri Vy ôm cặp lồng chạy vài bước, người đợi thang máy rất nhiều, cô bị dồn vào một góc, tường thang máy lạnh toát khiến cô rùng mình.
Mẹ Viên Cảnh Thụy đã đổi phòng bệnh nên phải lên tầng cao hơn, cô hộ lý sau khi nghe cô nói số phòng bèn dẫn cô tới phòng bệnh, còn quan tâm hỏi han cô:
“Bên ngoài mưa to lắm phải không? Người cô ướt hết rồi”.
Đổng Tri Vy lắc đầu: “Không sao, mưa không to lắm”. Nói xong cô bước tới trước cửa phòng bệnh.
Ngoài cửa có hai người đàn ông mặc áo đen thấy cô tới liền gật đầu chào:
“Chào cô Đổng”.
Đổng Tri Vy khựng lại, người đứng bên trái nói với cô: “Anh Viên phái chúng tôi tới trông nom bà Viên, anh ấy cũng đã thông báo cho chúng tôi biết cô sẽ tới, cô Đổng cần gì cứ nói với chúng tôi”.
Đổng Tri Vy nghe xong mới hiểu, phản ứng của Viên Cảnh Thụy về chuyện của mẹ quả nhiên rất nhanh nhạy, tìm vệ sỹ tới bảo vệ sự an toàn của mẹ 24/24 giờ nhanh như vậy. Chỉ là không biết làm rầm rộ thế này bà Viên có phản ứng thế nào.
Cô vừa nghĩ thế đã thấy cửa phòng bệnh mở ra từ bên trong, bà Viên mặc bộ quần áo trắng xanh của bệnh nhân bước ra đứng trước mặt cô và hai người kia, nhìn thấy Tri Vy bà sững lại rồi mỉm cười, những nếp nhăn trên gương mặt tươi tắn như đóa hoa cúc.
“Tri Vy đến rồi à, một mình bác đang thấy buồn chán, mau vào đây”. Nói xong bà đưa tay định kéo cô vào thì nhìn thấy hai người đàn ông đứng cạnh, mặt bà cau lại, nói: “Ai da, hai cậu vẫn ở đây à, không phải đã bảo hai cậu về rồi sao?”.
Hai người đàn ông chỉ cười không nói gì, còn cẩn thận ra hiệu cho Tri Vy vào trong rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại cho hai người.
Bà Viên thở dài rồi than phiền: “Cháu thấy đấy, chuyện này là sao chứ, bác có sao đâu mà nó cứ xét nghiệm hết cái này đến cái kia, giày vò bác lâu quá, lại còn cho hai người tới đứng ngoài cửa, cháu nói xem có tội không cơ chứ, bác muốn về nhà đi chợ nấu cơm lắm rồi”.
Hai người đang nói chuyện thì cô hộ lý ban nãy cầm huyết áp kế vào, nghe được câu cuối cùng của bà Viên liền bật cười: “Bác à, anh Viên đã chuẩn bị cho bác một bữa ăn điều dưỡng tốt nhất, kiểm tra toàn thân kết hợp với điều dưỡng, ít nhất trong một tuần những người trong nhà bếp sẽ nấu bữa ăn dinh dưỡng theo thực đơn cho bác, bác còn muốn chạy đi đâu mua rau nấu cơm cơ ạ?”.
Kiểm tra toàn thân kết hợp với điều dưỡng… Đổng Tri Vy vô thức cúi xuống nhìn chiếc cặp lồng đang cầm trong tay.
Bà Viên cũng nhìn thấy, gương mặt lộ rõ sự chờ đợi nhưng lại có phần ngạc nhiên: “Đây là…”.
Cô hộ lý cũng rất nhanh nhẹn, chỉ một loáng là đo xong huyết áp, ghi vào cuốn sổ ở đầu giường xong liền ra ngoài, trước lúc đi còn nói: “Bác còn hỏi à, con dâu mang canh bổ tới cho bác đấy”.
Đổng Tri Vy cuống lên: “Tôi không phải…”. Còn chưa nói hết câu thì cô hộ lý đi lại nhanh như gió đã mất hút.
Ánh mắt chờ đợi của bà Viên vẫn đang hiện hữu trước mặt, không còn cách nào khác cô đành trả lời: “Thưa bác, đây là canh hà hầm đỗ trọng cháu mang tới, không biết có hợp khẩu vị của bác không nữa”.
Cả đời này bà Viên chỉ nuôi có một cậu con trai, con trai bà đương nhiên rất hiếu thuận nhưng nhưng việc nấu nướng thực sự có thể lấy mạng anh. Khi còn nhỏ nấu một bát canh cho bà mà cháy khét mất một nửa, từ trước tới giờ luôn là bà nấu nướng cho hai mẹ con, chưa bao giờ được hưởng cảnh chăm sóc thế này, bỗng chốc cảm thấy xúc động muốn rơi nước mắt, hai tay bà nắm chặt tay Đổng Tri Vy, miệng nói không ngớt:
“Hợp, chắc chắn là hợp lắm, Tri Vy à, cháu đối tốt với bác quá”.
Tri Vy cảm thấy không thể chống đỡ được sự nhiệt tình của bà nhưng cũng không thể để bà hiểu nhầm thế này được, cô đồng ý với Viên Cảnh Thụy chăm sóc bà là một chuyện, nhưng để sự hiểu nhầm nguy hiểm này tiếp tục kéo dài thì tuyệt đối lại là chuyện khác. Cô đâu có đồng ý với anh mang lại cho bà sự hiểu nhầm tai hại thế này chứ, mà cũng không thể đồng ý được.
“Thưa bác, bác đừng hiểu nhầm ạ, cháu chỉ là thư ký của tổng giám đốc Viên thôi ạ, trong lòng giám đốc lo lắng cho bác nhưng thực sự công việc bận quá nên mới bảo cháu mang canh hầm tới cho bác”.
Cô đã lẩm nhẩm mấy câu này trên đường rất lâu, nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy nên giải thích chuyện này rõ ràng, không ngờ nghe xong bà Viên không hề ngạc nhiên, mà còn gật đầu: “Đúng thế, bác biết cháu là thư ký của nó, tối qua Cảnh Thụy nói hết rồi”.