Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341787

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.

>Lần này tới lượt Đổng Tri Vy ngạc nhiên: “Tổng giám đốc Viên nói hết rồi ạ?”.
“Nói rồi, bác biết hết rồi, yên tâm đi, bác biết cháu là thư ký của nó, không hiểu nhầm, không hiểu nhầm gì đâu”.
Bà Viên nheo mắt cười nhìn Tri Vy nói, ánh mắt hiền từ của bà tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, suýt nữa làm Tri Vy tan chảy.
4
Vì bà Viên quá nhiệt tình nên Đổng Tri Vy ở lại bệnh viện nói chuyện với bà rất lâu, đương nhiên là phần lớn thời gian đều do bà Viên nói cho cô nghe, mọi chuyện đều liên quan tới Viên Cảnh Thụy, hầu hết đều là những câu chuyện khi anh còn nhỏ. Bà Viên nói tiếng Thượng Hải, lại nói rất nhanh, nghe là biết bà là người nóng vội, khi kể tới những chỗ vui vẻ Đổng Tri Vy cũng phải mỉm cười dù đang có tâm sự trong lòng.
“Cái thằng bé này lúc nhỏ nghịch lắm, cả ngày đùa nghịch leo cao leo thấp trong ngõ, có lần nó còn dẫn cả một đám trẻ con đi hái trộm mướp trong vườn nhà người ta, không biết có người ở nhà, nhà người ta tỉnh giấc ngủ trưa bèn dậy hô hào đuổi bắt, cả đám vừa lăn vừa trèo chạy trốn, chỉ có nó là chạy nhanh nhất, cháu biết sau đó ra sao không?”.
Bà Viên kể chuyện sống động như thật khiến Tri Vy tiếp lời: “Sao ạ?”.
“Nó nhỏ người lại mặc một chiếc áo may ô rộng, lúc trèo tường thì mắc phải mấy miếng thủy tinh người ta cắm trên đấy, bị treo lơ lửng rồi bị người ta bắt lôi đến trước mặt bác, để bác mắng cho một trận”.
Chuyện này cũng buồn cười quá, Đổng Tri Vy không nhịn được cười thành tiếng, bên ngoài cửa có tiếng nói vang lên: “Hai người đang nói gì mà vui thế?”.
Đổng Tri Vy giật mình quay lại, dường như cô còn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết mình phát ra trong lòng.
“Con trai, con đến rồi à, Tri Vy nói chuyện với mẹ được một lúc rồi, à, đúng rồi, nó còn mang canh gà hầm đỗ trọng tới, con lại đây ngửi xem, thơm lắm”.
Lúc bước tới Viên Cảnh Thụy còn nhìn Tri Vy đang đơ người ra rồi cười, bình thường anh vốn hay cười, đôi mắt đen láy cong lên khiến người khác có cảm giác dễ gần, nhưng Đổng Tri Vy hiểu rõ nhất sự gần gũi ấy chỉ là biểu hiện bề ngoài, Viên Cảnh Thụy là một người đàn ông đáng sợ, anh là kiểu người giây trước vừa mỉm cười bắt tay với người ta xong giây sau có thể khiến người ta tổn thất nặng nề, cô đã chứng kiến vô số lần nên không thể nào quên được.
“Thơm thế này mà mẹ không ăn à?”. Viên Cảnh Thụy nhìn mẹ nói rồi quay sang cười với Tri Vy: “Cảm ơn”.
Tri Vy muốn đứng bật dậy trả lời anh theo phản xạ nhưng người cô vừa khẽ nhúc nhích thì bị anh ấn xuống, áo khoác cô vắt trên thành ghế, bàn tay anh chỉ dừng lại trên vai cô một khoảnh khắc rồi trượt xuống chiếc áo khoác.
Anh cúi đầu nhìn rồi hỏi: “Bị mưa à? Sao ướt hết thế này”.
“Ai da, sao mẹ không để ý chứ, ướt mưa mà cũng không nói, hôm nay lại lạnh thế này, cẩn thận không bị cảm đấy”.
Bà Viên vội nói rồi nhìn con trai: “Vậy con mau đưa Tri Vy về đi, mẹ ở đây cũng không có việc gì đâu”.
Tri Vy bị kẹp giữa hai mẹ con bà Viên, chân tay không biết để đâu, muốn đứng dậy thoát khỏi vòng vây này lại bị ghế chặn, huống hồ tay Viên Cảnh Thụy còn để trên thành ghế, ở ngay sau gáy cô, cách lớp vải giữa tay áo anh và mái tóc cô, dường như cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ da thịt anh truyền tới.
“Mẹ, con vừa tới mẹ đã đuổi con về”. Viên Cảnh Thụy đáp rồi kéo ghế ngồi xuống ngay bên cạnh Tri Vy.
Bà Viên lườm con trai một cái: “Con có thể ngồi được bao lâu chứ, nghìn năm còn khó có cơ hội thấy con ở nhà quá hai tiếng, không phải cứ đến rồi đi ngay sao”.
Viên Cảnh Thụy cúi đầu cười: “Là con không tốt được chưa mẹ”.
Viên Cảnh Thụy ngoài ba mươi tuổi rồi, khi anh cúi đầu cười thế này thật giống một đứa trẻ, Đổng Tri Vy chưa bao giờ thấy anh để lộ thần thái như thế khiến cô bất giác nghĩ tới hình ảnh cậu bé bị mắc trên bờ tường không chạy thoát được.
Cô đưa mắt nhìn anh rồi chợt thấy buồn cười, sợ mình không kiềm chế được nên cô vội vàng đứng dậy.
“Thưa bác, tổng giám đốc Viên đến rồi, cháu xin phép về. Văn phòng còn có rất nhiều việc chưa giải quyết xong ạ”.
“Ơ, cháu còn nhiều việc phải làm thế à?”. Bà Viên vừa nói vừa nhìn con trai, Viên Cảnh Thụy ngẩng đầu nhìn Tri Vy đang đứng đó, đôi mày nhướn lên.
“Thế à?”.
Đổng Tri Vy hơi cúi người đáp: “Vâng”. Nói xong cô cầm áo khoác chào tạm biệt bà Viên rồi nhanh chóng ra ngoài mà không đợi bà giữ lại.
Mới đi ra khỏi cổng bệnh viện thì điện thoại reo, không cầm cặp lồng nên động tác của cô cũng nhanh nhạy hơn, cô lấy điện thoại trong túi ra xem, là tin nhắn Viên Cảnh Thụy.
“Đợi tôi ở cửa hàng Vĩnh Hòa, nửa tiếng nữa về công ty họp”.
Cô nắm chặt điện thoại, cảm thấy khó thở, muốn trả lời anh cô sẽ tự mình về công ty trước nhưng nghĩ tới việc anh vẫn ở trong phòng bệnh rồi nhắn tin trước mặt mẹ mình nên cô lại thôi.
Thôi vậy, không kỳ kèo với sếp nữa.
Bên ngoài cổng bệnh viện quả thật có một cửa hàng sữa đậu nành Vĩnh Hòa mở cửa 24/24 giờ, tối hôm trước cô mua cháo thịt nạc trứng gà ở đây, nhưng cô không ngờ Viên Cảnh Thụy cũng chú ý tới một cửa hàng nhỏ thế này.
Mưa vẫn rơi, Đổng Tri Vy băng qua đường bước vào t