Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.

iên Cảnh Thụy đưa Tri Vy về công ty, cuộc họp vẫn diễn ra như bình thường.
Thành Phương cũng giống phần lớn những công ty tư nhân khác, sau khi phát triển mạnh tới một mức độ nhất định vẫn muốn tiến thêm một bước nữa, việc cần phải suy nghĩ trước tiên chính là lên sàn chứng khoán.
Nhưng việc lên sàn của công ty tư nhân ở trong nước khó như lên trời, vì thế hai năm trước khi Trình Tuệ Mai vẫn còn sống Viên Cảnh Thụy đã bắt đầu chuẩn bị kế hoạch đưa Thành Phương lên sàn chứng khoán ở Hồng Kông, còn mời nhiều chuyên gia tài chính về chuẩn bị cho việc này.
Hai năm trước Viên Cảnh Thụy đã cho người tới Hồng Kông khống chế cổ phiếu đã niêm yết của một công ty nhỏ, và thành lập một công ty 100% vốn đầu tư nước ngoài ở một quần đảo thuộc Anh quốc, và chuyển nhượng 65% cổ phần của Thành Phương qua đó.
Hồng Kông có điều lệ phản thu mua, trong vòng hai năm sau khi mua vỏ thì không được dựa vào vỏ bọc đó để lên sàn, vì thế hai năm qua Viên Cảnh Thụy đã sắp xếp tiền vốn trong và ngoài nước, chờ đợi thời cơ.
Bây giờ thời cơ đã chín muồi, việc này cũng đã được đưa vào chương trình nghị sự hàng ngày, tất cả mọi người đều đang dốc hết sức cho việc này. Trong thời điểm mấu chốt thế này anh em nhà họ Trương lại tới gây sự, ngay cả Đổng Tri Vy cũng cảm thấy bọn họ quả thực không biết tự lượng sức mình.
Thành Phương bây giờ là một con tàu sân bay, cô có thể tưởng tượng ra kết cục bị nghiền nát của bất cứ người nào ngăn cản bước tiến của Viên Cảnh Thụy.
Có điều cuộc họp như thế này Đổng Tri Vy không cần phải ở đó ghi lại toàn bộ quá trình, trong phòng họp nhỏ chỉ có ba đến năm người, thỉnh thoảng cô mới vào rót trà rót nước, nếu có điện thoại quan trọng thì đẩy cửa vào thông báo cho Viên Cảnh Thụy một tiếng, để anh quyết định xem có nghe hay không.
Trong công ty thường có mấy nhân viên mới không biết chân tướng sự việc thế nào nên hay ghen tị với vị trí của Tri Vy, khi cô đi qua các tầng lầu thường bị đủ mọi ánh nhìn thiêu đốt sau lưng, có lúc cô thực sự muốn đi tới trước mặt họ nói một tiếng, cho họ biết thật sự không cần phải thế, chỉ là công việc bưng trà, rót nước, nghe điện thoại mà thôi, đừng nghĩ quá nhiều.
Nửa ngày không ở văn phòng mà trên mặt bàn đã chất một đống hồ sơ, tài liệu, tập nào cũng đánh dấu “việc gấp”, điện thoại cũng réo liên hồi. Lúc cô về văn phòng thì trợ lý Tiểu Luy đang ngồi ở vị trí của cô sắp phát khóc đến nơi, nhìn thấy cô về liền vội đứng dậy cắm đầu chạy thẳng ra khỏi văn phòng, trước lúc đi còn mếu máo nói:
“Chị Tri Vy, sau này chị ra ngoài thì đừng bảo em làm thay nhé, việc của chị nhiều quá mà em thì không biết gì cả, điện thoại cũng không biết nghe thế nào nữa”.
Đổng Tri Vy an ủi: “Không sao đâu, chị sẽ xem nhật ký cuộc gọi rồi trả lời là được”. Gương mặt cô tươi cười, miệng đáp như vậy nhưng trong lòng thầm nghĩ một tuần dài như thế, những ngày tiếp theo phải làm thế nào đây.
Chỉ khi ngồi vào bàn làm việc là cô không có thời gian nghĩ nhiều nữa, sắp xếp lại hồ sơ tài liệu, nghe những cuộc điện thoại bị bỏ lỡ buổi sáng, rồi còn phải trả lời những tin nhắn điện thoại mà Tiểu Luy không xử lý được. Chỉ làm những việc này thôi cũng đã khiến cô phải huy động tay, tai rồi cả miệng nữa, không được ngừng nghỉ một phút giây nào, đã thế chốc chốc còn phải để ý tình hình trong phòng họp, chỉ sợ đón tiếp các nhân vật quan trọng không được chu đáo.
Cô vừa bận rộn làm việc vừa phải vào phòng họp rót trà nước cho từng người.
Viên Cảnh Thụy là đơn giản nhất, ở công ty anh chỉ uống nước sôi để nguội, nhưng tổ chuyên trách về việc đưa công ty lên sàn chứng khoán lại khác vì có sự góp mặt của nhiều người từ nhiều quốc gia khác nhau. Ông Yamada người Nhật Bản thích uống trà xanh, cô thay cốc trà đã nguội lạnh trước mặt ông bằng một cốc trà thủy tinh vừa được pha bằng nước sôi, ông nhìn cô rồi khẽ cúi người, cô cũng mỉm cười đáp lại. Ông Smith người Mỹ thích uống cà phê, trong phòng trà nước bên cạnh phòng họp có máy pha cà phê chuyên dụng, cô đặt lên bàn ông một cốc cà phê mới cho sữa không đường, ông cầm lên uống một ngụm rồi cười nói cảm ơn, cô cũng mỉm cười đáp lại. Những người khác thì dễ dàng hơn, tất cả đều dùng hồng trà hòa tan, cô luôn giữ nụ cười trên môi để đáp lại họ. Đi hết một lượt cô nhẹ nhàng đẩy cửa ra ngoài, không hề gây ra tiếng động.
Đợi cửa phòng họp khép lại, Smith liền thở dài một tiếng: “Anh Viên, cô Đổng quá tốt, nếu cô ấy không phải thư ký của anh thì tôi thực sự muốn…”.
Viên Cảnh Thụy cười rồi chậm rãi hỏi: “Ông muốn làm gì?”.
Smith nhìn người đàn ông đang ngồi ở ghế chủ tọa rồi ho khan một tiếng, sau đó không nói thêm gì nữa.
Bên cạnh có người tiếp tục chủ để trước đó, câu chuyện xen giữa qua đi như thế, nhưng lúc Viên Cảnh Thụy cầm cốc nước lên hình như có hơi lơ đãng.
Mặc dù có phần hơi khó tin nhưng nhiều việc bày ra trước mắt khiến anh nghĩ cô thư ký nhỏ của mình cũng hấp dẫn người khác lắm.
Đương nhiên Đổng Tri Vy không hề biết chuyện nhỏ xen giữa cuộc họp đó, sau khi về phòng làm việc cô tiếp tục nghe hai cuộc điện thoại