Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341784

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1784 lượt.

rong cửa hàng Vĩnh Hòa, trong cửa hàng khá đông người, trước quầy thu ngân cũng xếp một hàng dài.
Trong quán bật điều hòa, còn cô vừa đi từ ngoài mưa lạnh vào, lúc cô gọi đồ vừa mở miệng là hắt xì một cái, hai tay không kịp che miệng, cô đành xin lỗi cô nhân viên thu ngân.
“Xin lỗi”.
Cô ngồi xuống, hai tay bưng cốc đậu nành nóng ấm không muốn đặt xuống chút nào. Có bóng người lướt qua trước mặt rồi ngồi xuống đối diện, hỏi cô.
“Lạnh lắm à?”.
Đổng Tri Vy ngẩng đầu lên thấy sếp mình ngồi đó.
Viên Cảnh Thụy ngồi xe quen rồi nên chưa bao giờ có thói quen dùng ô, thỉnh thoảng mưa to quá bác Trần mở cốp xe lấy ô che cho anh, anh còn cười: “Diễn bố già sao? Có mấy bước chân thôi, dính vài hạt mưa thì sao chứ?”. Vì thế lúc này anh cũng như cô đều ướt đẫm hai vai áo, trên lông mi và lông mày hình như cũng dính nước mưa khiến cho màu mắt anh dường như đậm hơn bình thường.
Cô vô thức cúi đầu nhìn đồng hồ.
“Đừng nhìn nữa, chưa hết nửa tiếng đâu, tôi xuống sớm thôi”. Anh nói và cười: “Mẹ tôi đuổi tôi đi đấy, sợ cô ướt mưa nên bảo tôi xuống làm lái xe cho cô”.
Đổng Tri Vy kinh ngạc: “Bác ấy…”, mới nói được ba tiếng liền cụp mắt xuống rồi đặt cốc sữa đậu nành xuống bàn: “Vậy bây giờ tôi và anh về công ty”.
Anh ngăn lại: “Không cần đâu, tôi đã nói nửa tiếng nữa về công ty họp, cô có thời gian uống hết cốc sữa, cứ từ từ mà uống”.
Nhân viên phục vụ mang mì Tri Vy gọi lên lúc hai người đang nói chuyện, đặt xuống bàn xong thấy anh ngồi đối diện Tri Vy, cô phục vụ liền hỏi: “Anh có muốn dùng gì không ạ? Mời qua bên kia gọi món”.
Anh xua tay: “Không cần, tôi tới đợi cô ấy”.
Nhân viên phục vụ là một cô gái trẻ, nghe xong “vâng” một tiếng, trước khi đi cô ấy còn quay lại nhìn Đổng Tri Vy một cái, trong ánh mắt là một dấu hỏi to đùng, cái nhìn khiến Đổng Tri Vy không dám ngẩng đầu lên.
“Cô còn chưa ăn cơm, vậy mà còn nói bây giờ đi?”. Viên Cảnh Thụy đẩy bát mỳ về phía cô rồi đặt món đồ đang cầm ở tay kia lên bàn.
Đổng Tri Vy khựng lại: “Đây là…”.
“Gà hầm đỗ trọng”.
Anh mở nắp cặp lồng ra, mùi thơm của gà và thuốc bay khắp quán khiến mấy bàn xung quanh cũng quay sang nhìn.
“Đây là canh tôi mang cho bác gái”. Đổng Tri Vy có trách nhiệm nhắc nhở anh.
Anh lấy một chiếc muôi trong ống đũa đặt trên bàn rồi chậm rãi nói: “Mẹ tôi đã múc một bát rồi, phần còn lại cứ bắt tôi phải nếm thử, còn nhắc tôi cảm ơn cô nữa”.
“Đây là nhiệm vụ sáng nay anh giao cho tôi”.
Anh bật cười trước vẻ mặt nghiêm túc của cô: “Tôi biết, tiền thực phẩm phải báo cáo”. Nói xong anh nếm một ngụm canh gà ngay trước mặt cô rồi nở một nụ cười vô cùng hài lòng, đã vậy còn nháy mắt với cô: “Ngon lắm, thư ký Đổng có thể suy nghĩ tới việc đổi nghề làm đầu bếp”.
Anh muốn làm gì chứ!
Không phải Đổng Tri Vy chưa bao giờ thấy anh như thế này, đã nhiều lần cô thấy sếp đưa bạn gái tham dự một số bữa tiệc. Viên Cảnh Thụy rất biết đối xử với phụ nữ, khi anh ân cần chăm sóc thực sự có thể khiến người ta đắm đuối, có lúc cô còn nghi những cô gái đó sẽ ngả vào lòng anh ngay trong buổi tiệc, mặc anh thích làm gì thì làm.
Nhưng bây giờ hai bên bàn chỉ có anh và cô.
Chuông báo động như đang gióng ầm ĩ trong đầu Đổng Tri Vy, cả người cô vô cùng căng thẳng: “Tổng giám đốc Viên, tôi chỉ hoàn thành nhiệm vụ mà thôi”.
Anh không nói gì, đôi mắt nhìn cô khẽ nheo lại.
Nghe xem cô ấy đang nói gì này! Anh không thể không thừa nhận trước mặt cô thư ký nhỏ của mình lòng tự tôn đàn ông của anh lại phải chịu một sự tổn thương nho nhỏ một lần nữa.
Viên Cảnh Thụy không vui, Đổng Tri Vy lập tức nhận ra ngay, cô làm việc cho anh đã lâu nên tâm trạng của sếp thay đổi thế nào cô rõ hơn ai hết, nhưng lần này cô không có ý định chùn bước.
Có một số việc không thể không phân định giới hạn rõ ràng, cô tuyệt đối không thể trở thành vật thí nghiệm nhất thời trong phút suy nghĩ nông nổi của Viên Cảnh Thụy.
Nghĩ tới đây Đổng Tri Vy quyết định không cố gắng cứu vãn tâm trạng của sếp nữa, cô cúi đầu im lặng cầm đũa giải quyết bát mỳ thịt kim chi trước mặt.
Còn về món canh gà hầm đỗ trọng, cứ để anh ăn vậy, dù sao đó cũng là tiền anh bỏ ra mua nguyên liệu, ăn cũng đúng thôi.
Cô bắt đầu ăn mì trước mặt anh. Ánh mắt Viên Cảnh Thụy chăm chú nhìn gương mặt Đổng Tri Vy một hồi lâu không rời.
Trước mặt anh vẫn là gương mặt cô thư ký mà anh đã quen thuộc, Đổng Tri Vy có đôi mắt nhỏ, lông mày mảnh, lại không biết cách trang điểm, không có nét gì nổi bật cả. Vì bị ướt mưa nên khi nói chuyện đôi mắt cô như được bao phủ bởi một lớp hơi nước mờ ảo nên có phần khác với bình thường, nhưng điệu bộ vẫn rất nghiêm túc.
Người đối diện không lên tiếng, Đổng Tri Vy cũng không ngẩng đầu lên, cô chăm chú ăn hết nửa bát mỳ rồi buông đũa: “Tôi xong rồi, giám đốc Viên, chúng ta đi thôi”.
Nói xong cô nhìn người đàn ông trước mặt một cái.
Anh vẫn nhìn cô, nhưng lúc cô ngẩng đầu lên thì anh lại nhìn đi chỗ khác rồi đứng dậy trước cô: “Đi thôi”.
Cô phải thu dọn cặp lồng trên bàn rồi bước đi theo anh với vẻ mặt bất lực.
5
Sau khi V