Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341797
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.
y thì giọng Hạ Tử Kỳ lại vang lên: “Đợi chút đã”.
Cô lại đặt ống nghe lên tai, lần này giọng Hạ Tử Kỳ có phần do dự: “Thư ký Đổng, có việc này tôi muốn hỏi cô trước”.
Hỏi cô? Đổng Tri Vy cảm thấy ngạc nhiên nhưng vẫn đáp ngay: “Anh Hạ cứ hỏi”.
Đầu dây bên kia nói rất chậm nhưng từng chữ đều rất rõ ràng: “Là thế này, có một người không biết thư ký Đổng đã từng nghe tên chưa”. Nói đến đây anh ngập ngừng một hồi rồi nói tiếp: “Người đó tên Ôn Bạch Lương”.
Ống nghe trong tay Đổng Tri Vy bỗng trở nên nặng trĩu, cô im lặng vài giây rồi nói, giọng tuy nhỏ nhưng rõ ràng: “Biết, tôi quen anh ấy”.
Chú thích:
(5) Đỗ trọng tên khoa học: Eucommia ulmoides là một loài cây gỗ nhỏ có nguồn gốc ở Trung Quốc. Nó đã tuyệt chủng trong tự nhiên, nhưng được trồng khá rộng rãi với tên gọi dân gian là cây ngô đồng tại Trung Quốc để lấy vỏ có giá trị cao trong y học cổ truyền (ND).
Không Quên Được
Ngay từ nhỏ cô đã như thế này, việc gì cũng nhớ rất nhanh và quên rất chậm, khi đi học cô tưởng rằng đây là việc tốt nhưng sau này nghĩ kỹ lại mới thấy đúng là bi kịch.
Đổng Tri Vy
1
Ôn Bạch Lương đưa Trương Đại Phong và Trương Đại Tài tới khách sạn năm sao, xe đỗ ngay trước cửa khách sạn lộng lẫy, tráng lệ, có người giữ cửa ra đưa xe vào bãi, ba người cùng xuống xe một lúc.
Đới Ngải Linh cười to hơn: “Sao? Không chịu được nữa à?”.
Anh chau mày: “Chị biết mà, tôi không muốn giao tiếp với loại người ấy”.
Bàn tay của Đới Ngải Linh đã đặt lên đùi anh, nghe anh nói xong câu ấy liền nghiêm mặt lại nhưng vẫn không rút tay về, mà ấn nhẹ lên đùi anh một cái.
“Ra ngoài làm việc thì loại người nào cũng cần phải tiếp xúc, loại người nào cũng cần phải đối phó được, nếu không thì làm được việc lớn gì chứ?”.
Anh vẫn im lặng không nói gì, cảm thấy bàn tay chị đặt trên đùi sao nặng thế, muốn di chuyển một chút nhưng lại bị một sức mạnh vô hình khống chế, không thể nào tự do hành động được.
Anh biết chuyện này thế nào, đã hai năm rồi, anh không thể chịu được những hành động thân mật của người phụ nữ này thể hiện với anh ở nơi công cộng. Mỗi một lần động chạm của chị ta đều nhắc nhở anh, nhắc anh là vật sở hữu của chị ta, tất cả mọi thứ của anh là do chị ta mang lại, sắp đặt và bố thí.
Đới Ngải Linh không quá chú ý tới tâm trạng của người đàn ông bên cạnh mình, chị đã hưởng thụ anh ta hai năm như hưởng thụ những gì chị thích và thuộc về chị, hoàn toàn tùy theo ý thích và là lẽ đương nhiên.
Chị đứng dậy vỗ vỗ vai anh: “Mặc kệ bọn họ đi, ông Hames đã tới, hiện đang đợi trong phòng, cùng tôi lên gác, chúng ta phải gặp ông ấy trước”.
Sau khi bước vào thang máy, chỉ có hai người họ. Phải quẹt thẻ mới lên được tầng cần đến, chị ấn số chạy thẳng rồi quay mặt lại, đối diện với anh.
“Nhìn cậu này, cà vạt lệch cả rồi, ông Hames ghét nhất là thấy những người trẻ tuổi mà không chú ý tiểu tiết, lại đây, lại gần một chút”.
Anh muốn tự mình sửa nhưng chị đã đưa hai tay lên, anh đành phải tiến về phía chị một bước rồi cúi thấp đầu xuống.
Chị chỉnh lại cà vạt cho anh, hai người sát lại rất gần nhau, bốn mặt thang máy bóng nhoáng, ánh điện sáng rõ, anh có thể nhìn thấy nếp nhăn không thể che mờ được nơi khóe mắt chị, kỹ thuật trang điểm tốt nhất cũng không thể che đậy được.
Anh nhớ lại gương mặt cô gái trẻ ngày xưa, gương mặt mộc mạc tới mức không có bất cứ một màu sắc thừa thãi nào, nhưng anh thích nhất được áp thái dương mình vào thái dương cô, cảm nhận làn da tươi trẻ hồng hào của cô.
Chỉ trong một khoảnh khắc lơ đãng, Đới Ngải Linh đã chỉnh xong cà vạt rồi đưa tay chạm vào mặt anh, vừa nói vừa cười: “Nghĩ gì thế? Mắt cũng nhắm lại rồi này”.
Anh mở choàng mắt, cùng lúc đó cửa thang máy bật mở, mở toang không gian bí bách này.
“Không có gì, không phải chúng ta đi gặp ông Hames sao? Ông ấy ở phòng nào?”.
Ôn Bạch Lương nói chuyện với Hames bằng vốn tiếng Anh rất lưu loát, Đới Ngải Linh không tham gia nhiều vào câu chuyện mà chỉ ngồi bên uống rượu.
Khi mới bắt đầu ở bên Ôn Bạch Lương, chị cũng không nghĩ hai người sẽ ở bên nhau lâu thế này, ban đầu chị chỉ coi anh như một sự thử nghiệm mới, sau này dần quen với việc bên mình có anh.
Có lẽ bởi vì anh mang lại cho chị hồi ức.
Một người đàn ông với vẻ bề ngoài tuấn tú nhưng bên trong lại tràn đầy dã tâm, luôn khiến chị nhớ lại rất nhiều chuyện trong quá khứ.
Chị không bao giờ quên người đàn ông mà chị không có được, một chàng trai ưu tú mặc áo sơ mi trắng, nghèo tới mức chỉ có thể dẫn chị tới quán ăn trong chợ đêm, chị luôn bỏ lái xe lại rồi cùng anh đi bộ ngắm biển, mỗi một bước chân đều có thể khiến chị nhớ lại cả đời.
Là chị rời bỏ anh trước, bởi vì biết rõ không có kết quả, nhưng trong một tháng sau khi ra nước ngoài chị đã khóc hàng đêm, chiếc gối luôn ướt đẫm và mặn chát, cứ thay rồi lại thay.
Anh viết một bức thư dài cho chị, trong thư không nhắc nhiều tới nỗi sầu biệt ly mà chỉ có ý chí mạnh mẽ, chị biết rõ anh là một chàng trai có lòng tự cao, anh nói sẽ có ngày anh dựa