Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341802
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1802 lượt.
bên ngoài không ngăn được sự phản kháng bên trong cơ thể cô, sáng sớm nay đã phiền phức vì yêu cầu của Viên Cảnh Thụy, buổi trưa phải chống đỡ với sự nhiệt tình không biết từ đâu đến của bà Viên, buổi chiều đau đầu vì Hà Vĩ Văn, nhưng tất cả cộng lại cũng không đáng sợ bằng cái tên mà Hạ Tử Kỳ nhắc tới trong điện thoại.
Cô đã cố tình chôn vùi ký ức về Ôn Bạch Lương từ rất lâu rồi, lâu tới mức cô tưởng rằng anh ấy sẽ không bao giờ có thể ảnh hưởng tới cô nữa, không bao giờ xuất hiện trong cuộc đời cô nữa.
Nhưng cô đã nhầm.
Ngoài câu hỏi đó ra Hạ Tử Kỳ không nói thêm câu nào nữa trong điện thoại, nhưng không có ai lại vô duyên vô cớ nhắc tên một người không liên quan tới mình, huống hồ đang lúc nhiều việc thế này. Cô không biết Ôn Bạch Lương đã làm gì nhưng rõ ràng đó nhất định không phải việc vớ vẩn.
Hạ Tử Kỳ đã điều tra về anh, ngay cả quá khứ của anh cũng không bỏ qua, nếu không phải vậy thì tại sao đột nhiên anh ấy lại hỏi cô câu này chứ?
Vấn đề bây giờ là Ôn Bạch Lương đã làm việc gì khiến Hạ Tử Kỳ chú ý, hay nói cách khác khiến Viên Cảnh Thụy chú ý?
Đổng Tri Vy cứ tiếp tục dằn vặt suy nghĩ không có kết quả như thế suốt hai tiếng đồng hồ, ngay cả kết quả cuộc họp thế nào cô cũng không để ý. Người bước ra đầu tiên là Viên Cảnh Thụy, Đổng Tri Vy ngồi ngay bên ngoài văn phòng của anh, bên hông phòng họp, anh bước ra là nhìn thấy cô đang ngồi đờ đẫn.
Những người khác đều đi cửa khác, cô không có phản ứng gì, anh đứng lại nhìn cô, thấy tay cô đang đặt trên chiếc cốc giữ nhiệt, tay kia vẫn cầm bút, đôi mắt nhìn vào điểm nào đó trên bàn, ánh nhìn mơ màng, lọn tóc gài bên tai cũng đã rũ xuống che khuất một bên má, gương mặt cô càng trở nên nhỏ hơn.
Lily từ trong văn phòng đi ra, vừa thấy anh đứng ngoài cửa phòng họp liền ngớ người ra, gọi “Tổng giám đốc Viên”.
Lúc này Viên Cảnh Thụy mới nhận ra mình đang ngây người nhìn Tri Vy.
Anh nghiêng mặt nhìn Lily, cô ấy lập tức cúi đầu xuống.
Đổng Tri Vy cũng ngạc nhiên sực tỉnh rồi đứng dậy khi thấy anh, anh đi tới trước mặt cô nhìn cô rồi chau mày.
Đã xảy ra chuyện gì khiến Đổng Tri Vy căng thẳng thế này khi thấy anh?
Phản ứng của cô khiến anh cảm thấy mình như mãnh thú.
Nghĩ thế đôi mắt anh liền nheo lại: “Thư ký Đổng, xảy ra chuyện gì thế?”.
Cô lên tiếng trả lời, cổ họng đau rát như có lửa đốt, giọng lạc đi nhưng vẫn cố kiềm chế để không phát ra tiếng ho.
“Là thế này, ban nãy có mấy tin nhắn điện thoại tôi đã ghi lại ở đây”. Cô vừa nói vừa đưa tập giấy A4 trong tay cho anh, cô nói tiếp, lần này đã bắt đầu ho nhẹ: “Ban nãy anh Hạ có gọi điện tới hẹn một lát nữa sẽ tới gặp anh có việc cần bàn”. Cô ho tiếp: “Bàn về chuyện của Ôn Bạch Lương”.
Anh cầm tời giấy A4 lên xem, vừa xem vừa ngước nhìn cô một cái.
Không biết bây giờ gương mặt mình có biểu hiện thế nào, Đổng Tri Vy muốn quay lưng bước đi nhưng Viên Cảnh Thụy vẫn đang đứng trước mặt cô, cô vội cụp mắt xuống.
“Ôn Bạch Lương? Cô bị nhiễm lạnh à?”.
Hai câu hỏi xếp cạnh nhau, rõ ràng câu hỏi thứ nhất chỉ là phụ, câu sau mới là trọng điểm, Đổng Tri Vy vội ngẩng đầu lên đối diện với đôi mắt đen láy của sếp đang nhìn mình.
Cô nhìn hình ảnh mình trong đôi mắt anh, đôi mắt cô mở to, gương mặt hoàn toàn không tập trung.
Anh bật cười, trước mặt anh Đổng Tri Vy luôn cẩn thận lời ăn tiếng nói, nghiêm túc chăm chỉ quả thực đúng là trạng thái tiêu chuẩn của Tri Vy, thỉnh thoảng cô lại có biểu cảm thế này khiến anh không nhịn được cười.
“Tôi biết rồi, bị nhiễm lạnh thì về nhà nghỉ sớm đi, nhớ uống thuốc không bị cảm thật đấy”.
Anh nói xong liền về văn phòng của mình, cánh cửa màu đen tự động khép vào không chút âm thanh, ngăn cách Đổng Tri Vy ở bên ngoài.
Đổng Tri Vy đứng sững lại mấy giây, sau đó cơn đau và ngứa rát trong cổ họng dội lên khiến cô phải cố hết sức mới nhịn được cơn ho dữ dội.
Cô quay người về chỗ ngồi trước bàn làm việc, nhìn thời gian hiển thị bên góc trái màn hình máy tính rồi đưa tay tắt máy, sau đó thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về.
Cảnh chiều hôm đã buông bên ngoài cửa sổ, giờ tan ca cũng đã tới, huống hồ tối nay cô còn phải đi học nữa, từ trước tới giờ cô chưa hôm nào nghỉ học, dù là lớp luyện thi cũng vậy, Viên Cảnh Thụy đã nói thế thì bây giờ cô về cũng không sao.
Hơn nữa hôm nay cô đã mệt tơi tả rồi, bị ngấm nước mưa và nhiễm lạnh nên cổ họng mới đau rát, có điều việc này cũng chẳng có gì to tát, trước khi vào lớp ra hiệu thuốc mua hai túi bản lam căn(6), pha đặc rồi uống một cốc, buổi tối uống một cốc nữa là mai sẽ khỏi.
Ngày mai…
Hai chữ này vang lên khiến Đổng Tri Vy âm thầm thở dài, chưa bao giờ cô lại lo lắng ngày mai tới như bây giờ, ngày mai liệu cô có phải làm lại tất cả mọi việc như hôm nay không, ngày mai Viên Cảnh Thụy liệu có như hôm nay, đột nhiên cười với cô rồi còn ân cần hỏi han cô có bị nhiễm lạnh.
…
Cánh tay cầm túi của cô khẽ khựng lại, tại sao cô lại nghĩ tới những chuyện này chứ, điều cô nên nghĩ không phải là không biết Ôn Bạch Lương đã làm chuyện gì khiến Hạ Tử Kỳ tìm gặp Viên Cảnh Thụy gấp như