Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1805 lượt.

mặt trong những tiếng cười xung quanh, tắt chuông điện thoại xong cô mới xem người gọi tới, hóa ra là Hà Vĩ Văn.
Cô thở dài thườn thượt trong lòng, cô chỉnh điện thoại về chế độ im lặng rồi nhét vào ngăn bàn, không để ý tới nó nữa.
Khó khăn lắm mới tới giờ nghỉ giải lao, cô ra ngoài trả lời điện thoại.
Vừa chuông đầu tiên đã có người nghe, Hà Vĩ Văn không đợi cô lên tiếng đã mở miệng xin lỗi mấy câu, nói chỉ là do đột nhiên muốn nói chuyện với cô, nên quên mất tối nay cô phải đi học.
Tri Vy đáp lại mấy câu đơn giản, đang định cúp máy thì Hà Vĩ Văn gọi cô: “Tri Vy, đợi đã”.
“Sao thế?”. Cổ họng đau rát, cô lí nhí hỏi.
Cậu ngập ngừng một hồi rồi lấy hết can đảm hỏi: “Mấy giờ cô tan học? Buổi tối, buổi tối đi ăn gì được không? Tôi biết một quán cháo vừa ngon vừa rẻ, lại ở ngay cạnh trường cô, hay lát nữa tôi tới đón cô”.
“Cảm ơn, nhưng không cần đâu, mai còn phải đi làm nữa nên tôi muốn về nghỉ ngơi sớm”. Cô mềm mỏng từ chối cậu, cậu thất vọng “ờ” một tiếng, giọng nói còn cố kéo dài.
Cúp máy xong Tri Vy ho sặc sụa, cơn ho đã nén nhịn trong cổ họng từ ban nãy, sau đó một mình đứng trong gió rất lâu, trong lòng thầm nghĩ ngày hôm nay sao còn chưa kết thúc, cứ dài lê thê thế này.
Buổi học kết thúc lúc tám giờ bốn mươi phút, Đổng Tri Vy đi tàu điện ngầm về nhà. Tàu điện ngầm buổi tối vẫn rất đông người, cô đứng bên cạnh cửa, dựa mình vào thành tay vịn lạnh toát, dần dần trút bỏ cảm giác mệt mọi.
Lúc Đổng Tri Vy đi vào ngõ nhà mình đã hơn chín giờ ba mươi, ngõ nhỏ không có đèn, cũng may nhiều nhà dân vẫn chưa đi ngủ nên ánh đèn vàng và ánh sáng ti vi vẫn hắt ra qua khung cửa sổ nhỏ hẹp, mang lại chút sức sống cho bóng đêm đen kịt.
Hàng ngày vẫn đi trên con đường quen thuộc này nên Tri Vy không hề sợ hãi, trong lòng chỉ nghĩ cuối cùng cũng được về nhà, bước chân vì thế mà nhanh hơn, trong ngõ không có người, âm thanh phát ra từ tiếng bước chân của cô vô cùng rõ ràng, tiếng “cạch cạch” còn vang đi rất xa.
“Tri Vy”.
Một bóng đen đột nhiên xuất hiện khiến cô giật mình, cô lùi lại một bước mới đứng vững, tóc gáy cũng dựng cả lên, người cô cứng lại.
“Ai thế?”.
“Đừng sợ, là anh”. Giọng nói quen thuộc một lần nữa vang lên, bóng đen đã đi tới trước mặt cô, ánh sáng mờ ảo chiếu từ hai bên cửa sổ nhỏ hắt lên người anh, khiến Đổng Tri Vy cuối cùng cũng nhìn rõ mặt anh.
Cô mấp máy miệng, cơn đau nơi cổ họng vẫn còn như nhắc nhở cô mọi chuyện không phải là giấc mơ.
Cô lên tiếng, sự ngạc nhiên ban nãy cũng đã qua đi, mặc dù giọng nói có phần lạc đi nhưng vô cùng bình tĩnh.
Cô nói: “Anh Ôn, sao lại là anh?”.
Ôn Bạch Lương đã đợi Đổng Tri Vy ở ngõ nhỏ tăm tối này rất lâu, hồi trước anh cũng thường xuyên đưa cô về nhà. Lúc đó hai người chưa có nhiều tiền, nhưng mỗi lần bước vào đây anh đều cảm thấy cô sống quá vất vả, anh thường kéo cô vào lòng khi đi qua những con ngõ nhỏ quanh co và nói: “Đợi một thời gian nữa chúng ta sẽ mua một căn nhà lớn, không, mua biệt thự đi, biệt thự dùng ít đất của quốc gia, giữ giá hơn chung cư, anh và em ở cũng thoải mái hơn”.
Ngày đó anh thường nói với cô những điều này.
Ôn Bạch Lương vẫn nhớ mang máng dáng vẻ mình ngày đó, anh đã từng đầy hoài bão đầy ý chí như thế, dường như chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới, đặc biệt là khi quay lại là có thể nhìn thấy gương mặt đang mỉm cười của Tri Vy.
Dung mạo Tri Vy rất giản dị, khi cười cũng bình yên như nước, nhìn kiểu gì cũng không bắt mắt nhưng một khi đã quen rồi lại khiến người ta không rời mắt đi được.
Buồn cười thật, cái gì mà hoài bão, ý chí, chỉ trong nháy mắt hiện thực đã phang cho anh một đòn nặng nề, khiến anh gục ngã, ngay cả cơ hội trở mình cũng không có.
Hôm nay anh lại quay về nơi này, một mình đi bộ vào đây, xe đỗ ở một nơi rất xa, đường xá trong khu phố cổ ngoằn nghoèo, rối rắm nhưng mọi thứ dường như không khác là bao so với trí nhớ của anh, nhớ mỗi con đường nhỏ, mỗi một khúc quẹo dẫn tới nhà cô, thậm chí anh còn nhớ từng tiếng bước chân cô. Giây phút bước tới trước mặt cô, hai năm chia ly chỉ như một cái chớp mắt, anh ở đây, cô cũng ở đây, mọi thứ dường như chưa từng thay đổi.
Anh đối diện với cô, gương mặt quen thuộc trong ký ức khiến anh đột nhiên cảm thấy hốt hoảng.
Nhưng giọng Đổng Tri Vy đã vang lên, có phần hơi lạc giọng.
Anh tưởng rằng cô vẫn như xưa sẽ gọi anh một tiếng Bạch Lương, nhưng cô gọi anh Ôn, sao lại là anh Ôn? Giọng điệu rất bình tĩnh như thể anh là một người xa lạ.
4
Đổng Tri Vy không ngờ mình có thể bình tĩnh đối mặt với Ôn Bạch Lương như vậy.
Quả thực, sau khi hai người chia tay, cô đã từng nói với mình rất nhiều lần qua rồi thì cho qua, mỗi một giây có cả trăm, cả nghìn mối tình không đi đến hôn nhân, anh cũng đâu có ký hợp đồng bán thân cho cô, tại sao lại không thể chọn một người khác chứ.
Nhưng dù có nghĩ thông thì trong lòng vẫn đau, nửa đêm tỉnh mộng thấy mình nghiến chặt răng, không ngừng hỏi tại sao.
Đau lòng như vậy nhưng mỗi khi đến sáng lại tỉnh táo, tự mình có thể cho mình đáp án.
Còn tại sao gì nữa? Hiện