Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341928
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1928 lượt.
thực rõ ràng như thế rồi, người anh cần không phải là cô.
Sau khi rời khỏi Ôn Bạch Lương cuối cùng Đổng Tri Vy cũng đã hiểu ra một đạo lý – cơ sở để hai người bên nhau chính là đôi bên cần có nhau.
Ôn Bạch Lương đã từng cần cô, nhưng cuối cùng cô không có cách nào làm thỏa mãn anh, anh cần một người có thế lực để kéo anh ra khỏi vũng bùn lầy, còn cô không thể nào làm được điều đó.
Đã hai năm rồi, chưa bao giờ cô thử liên lạc với anh bằng bất cứ cách nào, Ôn Bạch Lương cũng thế, vì khi chia tay không vui vẻ gì nên ngay cả nhớ lại cũng không muốn chứ nói gì tới gặp mặt.
Nhưng không ngờ ngày hôm nay mọi chuyện lại nối đuôi nhau xảy ra, Đổng Tri Vy không ngờ Hạ Tử Kỳ lại đột ngột nhắc tới Ôn Bạch Lương qua điện thoại với cô, càng không ngờ tối nay Ôn Bạch Lương lại đợi cô ở cửa nhà.
Gặp lại anh khiến tim cô đập loạn xạ, lồng ngực như muốn vỡ tung, nhưng cô nghe thấy giọng mình dù lạc đi vẫn bình thản, không đợi anh trả lời, cô nói tiếp:
“Anh có việc gì không?”.
Ôn Bạch Lương đã tỉnh lại sau cơn xúc động ban nãy, tất nhiên anh cũng không nghĩ Đổng Tri Vy sẽ đối xử với anh như xưa, với tình huống chia tay của hai người hai năm trước, cô không lờ anh đi đã tốt lắm rồi, ban nãy anh chỉ là hơi hốt hoảng.
“Tri Vy, có thời gian không? Anh muốn nói chuyện với em”.
Cô liếc nhìn đồng hồ rồi ngước nhìn anh.
Hai năm không gặp, Ôn Bạch Lương vẫn là người đàn ông luôn chú trọng tới ăn mặc, ngoại hình, cho dù lúc anh khó khăn nhất cũng không ngoại lệ, lúc nào cũng complet, giày da. Hai năm rồi có khác, mặc dù ánh sáng mờ mờ yếu ớt nhưng cô vẫn cảm nhận được vẻ đắt tiền trên người anh.
“Bây giờ muộn rồi, mai tôi còn phải đi làm”. Cô nói xong liền chuẩn bị đi lên phía trước.
Dường như đoán ra cô sắp làm gì nên anh tiến lên trước chặn đường cô rồi nói: “Anh biết em không muốn nói chuyện với anh”.
Suýt nữa thì cô hỏi lại “Vậy tại sao anh lại đứng ở đây” nhưng cô kiềm chế được, cô đứng lại rồi nói: “Anh muốn nói với tôi chuyện của anh và Thành Phương?”.
Anh hơi sững lại nhưng rồi mau chóng gật đầu.
Anh luôn biết Tri Vy là một cô gái thông minh.
“Nếu em đã biết thế vậy tại sao vẫn ở lại Thành Phương? Vẫn làm việc cho Viên Cảnh Thụy?”.
Đổng Tri Vy sững lại.
Ngọn nguồn sự việc thế nào cô không rõ, nhưng câu hỏi của Hạ Tử Kỳ không thể nào là một trò đùa, hơn nữa sự xuất hiện của Ôn Bạch Lương ở đây càng chứng minh cho suy đoán của cô.
Quả nhiên giữa Ôn Bạch Lương và Thành Phương đã xảy xa chuyện, hơn nữa không phải là chuyện vui.
Cô đối mặt với anh một lần nữa trong con ngõ tối om, muốn hỏi anh ngọn nguồn câu chuyện nhưng lại có phần ngập ngùng.
Cô không muốn tự mơ mộng cho rằng chuyện này có liên quan tới mình, nhưng nếu không phải thì tại sao anh lại tới đây cảnh cáo cô?
Cô nghĩ vậy rồi giữ khoảng cách nhất định với anh và im lặng.
Ánh đèn yếu ớt hắt lên mặt Tri Vy hòa quyện với ánh trăng màu bạc ngày đông, hai mươi lăm tuổi vẫn còn rất trẻ, anh nhìn ánh sáng màu nhạt phản chiếu từ làn da cô rồi bất chợt nhớ lại làn da bị nhão dưới lớp phấn dày của Đới Ngải Linh.
Nếu như anh có thể lựa chọn…
“Tri Vy, anh biết hai năm qua em sống rất vất vả, anh chỉ muốn…”.
“Anh muốn làm gì?”. Sau cơn đau họng giờ đầu cô cũng bắt đầu đau: “Đến cứu tôi khỏi nước sôi lửa bỏng? Khiến anh thất vọng rồi, bây giờ tôi sống rất tốt”.
“Nếu Viên Cảnh Thụy biết quan hệ giữa em và anh, anh ta sẽ không tha cho em”.
“Tôi và anh chẳng có quan hệ gì cả”. Cô chau mày nhắc nhở: “Anh đã làm gì tổng giám đốc Viên?”.
Anh cũng chau mày, thái độ của Đổng Tri Vy khác hoàn toàn trong quá khứ khiến anh không thích ứng kịp: “Tri Vy, em đừng xù lông lên thế, anh biết hai năm trước anh đã làm em tổn thương, anh cảm thấy có lỗi, nếu không phải vậy thì làm gì có chuyện anh tới đây báo cho em biết, anh không muốn em bị cuốn vào tình huống phức tạp này, không muốn em bị tổn hại, em biết không?”.
…
Cô thấy rất kinh ngạc, không hiểu sao anh có thể nói những lời đó một cách trơn tru như thế.
Sau đó cô nghe thấy tiếng “xoẹt” rất rõ ràng, có người lặng lẽ bước tới gần phía sau lưng họ, ánh sáng bật lửa chiếu sáng gương mặt hai người. Người đó ngẩng đầu lên nhìn hai người đang quay lại nhìn mình, các đường nét trên gương mặt rõ ràng trong bóng đêm.
Là Viên Cảnh Thụy, thấy hai người quay đầu lại anh liền nghiêng người rồi khẽ buông một câu: “Xin lỗi, làm phiền hai người nói chuyện rồi”.
Đổng Tri Vy đã sống ở ngõ nhỏ này hơn hai mươi năm, nếu tình cảnh này không phải xảy ra với mình thì nhất định cô sẽ nghĩ giữa ba người này chắc chắn có một mối quan hệ phức tạp, sau đó cho dù giây phút này bình tĩnh thế nào đi nữa thì giây tiếp theo sẽ vô cùng kích động thậm chí có thể là xung đột chân tay.
Nhưng sự thực là ba người đứng giữa ngõ đều phản ứng có chừng mực nhất, lịch sự nhất, tốt nhất của những người trưởng thành, thậm chí Ôn Bạch Lương còn gật đầu chào Viên Cảnh Thụy: “Anh Viên, anh còn nhớ tôi không? Chúng ta đã từng gặp nhau ở bữa tiệc doanh nghiệp của năm”, còn Viên Cảnh Thụy thì cườ