Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341807
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1807 lượt.
kinh doanh của Thành Phương hay không ư? Đến thông báo cho cô ngày mai không phải đi làm nữa ư? Dựa vào những lời Ôn Bạch Lương nói với cô lúc nãy cô không cảm thấy Viên Cảnh Thụy sẽ tin tưởng cô một cách vô điều kiện như trong quá khứ.
Nhưng lời vừa nói ra Đổng Tri Vy đã hối hận, cứ cảm thấy hoang mang rối bời là cô lại lên tiếng không tự chủ, nói ra những lời ngu xuẩn khiến mình chán nản. Mấy năm nay cô tự cảm thấy mình đã đoạn tuyệt với mấy chữ “hoang mang rối bời” nhưng tối nay trước mặt Viên Cảnh Thụy cô vẫn để xảy ra chuyện.
Cũng may Viên Cảnh Thụy đã nhanh chóng đáp lại: “Đúng là Tử Kỳ có điều tra một số tài liệu về Ôn Bạch Lương, có thể có nhắc tới chuyện riêng của cô và cậu ta, nhưng không phải nhằm vào cô, đừng để ý làm gì”.
Giọng nói của người đàn ông này lại có phần dịu dàng khiến Đổng Tri Vy nghi ngờ mình nghe nhầm, nhưng tâm trạng căng thẳng ban nãy đã bắt đầu thả lỏng, thoải mái hơn.
Cô từng chứng kiến Viên Cảnh Thụy không vui, không vừa ý, ngay cả bộ dạng lúc anh đánh lộn cô cũng may mắn được nhìn thấy, mặc dù thỉnh thoảng anh cũng mỉm cười quyết định không bao giờ tuyển dụng một người nào đó hoặc coi họ là kẻ địch, nhưng tuyệt đối không nói với giọng điệu như bây giờ.
Anh nói chuyện với cô bằng giọng nói dịu dàng khiến cô bị ảo giác, ảo giác một giây sau đó anh sẽ đưa tay ra nhẹ nhàng vỗ vai cô, bảo cô đừng sợ hãi.
Hôm nay anh làm sao thế?
Tâm trạng vừa được thả lỏng bây giờ lại bắt đầu căng thẳng, Đổng Tri Vy khẽ nhúc nhích người trong không gian chật hẹp, lưng hơi nghiêng dựa sát vào thành cửa, nghĩ một lát cô hỏi thẳng Viên Cảnh Thụy:
“Tổng Giám đốc Viên, nếu Ôn Bạch Lương đã làm gì đó bất lợi cho Thành Phương anh có nghĩ rằng với quan hệ của tôi và anh ấy trong quá khứ để tôi làm công việc hiện tại sẽ khiến người khác hiểu nhầm?”.
Viên Cảnh Thụy mỉm cười: “Cô rất thẳng thắn”.
Đổng Tri Vy không nói gì, cô đợi câu trả lời từ anh.
“Những lời hai người vừa nói tôi đều nghe thấy hết”. Anh cũng rất thẳng thắn, và không hề ngại ngùng vì sự xuất hiện đột ngột của mình.
Thấy anh thẳng thắn như vậy Đổng Tri Vy nghĩ lại cuộc đối thoại giữa mình và Ôn Bạch Lương ban nãy, biết Viên Cảnh Thụy trong lòng đã hiểu rõ, lúc này cô mới thực sự thở phào, nhưng lại nghe anh nói thêm một câu: “Nhưng tôi thấy cậu Ôn vẫn còn lưu luyến cô lắm, nếu cậu ta quay lại, thư ký Đổng liệu có nhớ nhung tình cũ không?”.
Bình thường anh vốn hay nói mấy câu bông đùa với cô, Đổng Tri Vy cũng quen rồi nhưng lần này cô lập tức chau mày đáp: “Tổng giám đốc Viên, xin anh đừng nói đùa như thế!”.
Anh nghiêm mặt nhìn cô khiến Đổng Tri Vy sững lại, không ngờ giây sau đó đuôi mắt anh cong lên mỉm cười và nói tiếp: “Cuối cùng thì cô cũng bình thường trở lại rồi, thư ký Đổng này, điệu bộ của cô ban nãy tôi không quen chút nào”.
Người đàn ông này lại coi sự thấp thỏm của cô như trò cười, cô bị anh cười đỏ bừng hai tai, giận quá cô cúi mặt xuống không nhìn anh nữa.
Ánh đèn trên phố sáng lấp lánh, anh cười xong lại nhìn cô, một nửa gương mặt cô lộ rõ dưới ánh đèn, anh nhìn thấy bóng đôi mi cô đang cụp xuống, và đôi tai ửng đỏ nữa.
Anh rất thích cách nói chuyện thoải mái thế này, có điều Đổng Tri Vy đã bắt đầu im lặng thể hiện sự phản kháng rồi, với sự hiểu biết của anh về cô nếu cứ tiếp tục thế này thì có thể cô sẽ làm mặt lạnh mất, anh đổi chủ đề khác thì hơn.
Anh nghiêm mặt lại, nói: “Thư ký Đổng, có việc này tôi muốn nói với cô để xem ý cô thế nào”.
Đổng Tri Vy ngước lên nhìn anh, đáp: “Tổng giám đốc Viên, nếu là chuyện có liên quan tới Ôn Bạch Lương thì tôi không muốn biết quá nhiều”.
Anh chau mày, dường như có vẻ ngạc nhiên, nhưng sau đó mau chóng bật cười: “Cũng được, nếu cô không muốn biết thì sau này nói tiếp vậy”.
Đổng Tri Vy cảm thấy khá shock trước sự khoan dung và rộng lượng của Viên Cảnh Thụy ngày hôm nay, nhưng cảm giác mệt mỏi trong người khiến cô không thể nào nghĩ tiếp được nữa, cô ho khẽ rồi hỏi: “Vậy bây giờ tôi về nhà được chứ?”.
Anh gật đầu: “Được”.
Cô khẽ đáp: “Cảm ơn”. Nói xong liền chuẩn bị đẩy cửa xe ra ngoài.
Nhưng anh đột nhiên lên tiếng: “Cô bị khản giọng rồi”.
Anh không nghe ra sao? Suýt chút nữa cô cầu xin anh tha cho cô, cứ câu hỏi câu đáp thế này thì khi nào cô mới được nghỉ ngơi chứ?
“Vâng, về nhà tôi sẽ uống thuốc”.
Anh nhìn chiếc túi da bị cô nhét đầy sách: “Hôm nay cô lại đi học à? Có thời gian mua thuốc sao?”.
Cô không có thói quen nói dối nên lắc đầu nhưng lập tức bổ sung thêm: “Tôi về nhà tìm, nhà tôi chắc là có thuốc dự phòng”.
Nói tới đây Đổng Tri Vy lại nhìn đồng hồ: “Giờ này các hiệu thuốc đều đóng cửa rồi”.
“Trên đường tới đây tôi có nhìn thấy một hiệu thuốc mở cửa 24/24 giờ, không xa”. Anh vừa nói vừa khởi động xe lao về phía trước.
Đổng Tri Vy bất lực ngồi trên ghế phụ, bất lực nhìn vị sếp độc đoán chuyên chính đang ngồi cạnh mình, không nói một câu nào nữa.
6
Quả nhiên hiệu thuốc cách đó không xa, đi qua hai con phố là tới, sắp mười giờ nhưng hàng quán hai bên đường vẫn sáng đèn, hàng hoa quả, q