Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341934

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1934 lượt.

i và bước tới, đáp: “Thế à?”.
Câu nói này khiến Tri Vy đứng lùi sang một bên vờ như mình không tồn tại, cho dù giới thiệu Ôn Bạch Lương với Viên Cảnh Thụy hay giới thiệu Viên Cảnh Thụy với Ôn Bạch Lương đều khiến cô cảm thấy vô cùng áp lực.
Ôn Bạch Lương chào ra về, lúc tạm biệt còn nhìn Đổng Tri Vy, cái nhìn đầy thâm ý.
Ánh mắt ấy có ý gì? Có ý thứ tôi vứt đi thì người khác cũng không được nhặt sao. Huống hồ Viên Cảnh Thụy đâu có “nhặt” cô, trong lòng cô hiểu rõ hơn ai hết, sự xuất hiện của Viên Cảnh Thụy ở đây chắc chắn do Hạ Tử Kỳ đã nói gì đó với anh, điều khiến cô bất ngờ chính là anh không đợi được một đêm mà phải hạ mình tới đây một lần nữa.
Khi ánh mắt Ôn Bạch Lương vẫn lưu lại trên người cô, cô cũng nhìn anh như nhìn một người xa lạ.
Cuối cùng cô đã hiểu tại sao có người nói sau khi chia tay cả đời không nên gặp lại, nếu không thất vọng càng nhiều, cô đã không còn quen biết Ôn Bạch Lương của hiện tại nữa, ở anh đã không còn sự ngây thơ và tự tin mà cô quen thuộc, anh đã trở thành một người u sầu và gai góc, trong mắt luôn ẩn chứa sự hoài nghi không tin tưởng mọi thứ xung quanh mình.
Anh lại tới tìm cô, đặc biệt cảnh cáo cô rời xa Viên Cảnh Thụy, ngay cả cô cũng không thể tin được.
5
Bóng Ôn Bạch Lương khuất dần ở đầu ngõ, Viên Cảnh Thụy và Đổng Tri Vy vẫn đứng đó, không ai nói câu nào. Màn đêm như quánh lại, chỉ có điếu thuốc trong tay Viên Cảnh Thụy vẫn cháy đỏ lập lòe trong đêm.
“Thư ký Đổng”. Đột nhiên anh lên tiếng: “Cô nhìn tôi như thế có phải có điều gì muốn nói với tôi không?”.
Đổng Tri Vy sững lại, bây giờ cô mới phát hiện ra mình đã đứng ngây người nhìn sếp mình không biết bao lâu rồi.
Thứ phải đến thì sẽ không thể tránh được, cô hít một hơi để bình tĩnh lại rồi đáp lại Viên Cảnh Thụy bằng giọng khàn khàn:
“Tổng giám đốc viên, muộn thế này rồi sao anh còn ở đây?”.
Anh ngước nhìn cô, ngõ nhỏ hẹp dài, bên trên chỉ có một dải trời bé tẹo, hôm nay mùng một ngẩng lên là có thể nhìn thấy mảnh trăng khuyết, dưới chân vẫn là con ngõ gập ghềnh lâu năm không được sửa sang, cộng thêm cánh cửa hai bên đường chốc chốc lại đóng mở và những người về muộn. Anh quen thuộc với nơi này, quen thuộc tới mức nhắm mắt lại vẫn có thể tìm được phương hướng chính xác, ban nãy khi bước vào đây có một khoảnh khắc dường như anh đã quay về thời xa xưa, khi đó anh và Doãn Phong vẫn còn trẻ, hai người thường bước đi trong bóng đêm xa xăm vô tận, không biết trước mắt họ phải đối mặt với điều gì.
Sau khi Hạ Tử Kỳ về anh đã lái xe tới đây, khi giảm tốc dừng xe anh đã định quay xe rời khỏi nơi này, cho dù việc này có liên quan tới Đổng Tri Vy thì anh cũng không cần phải vội vàng yêu cầu cô chứng minh, cách tốt nhất chính là án binh bất động, để xem cô có phản ứng gì rồi phán đoán sau.
Trước khi làm việc gì anh luôn suy nghĩ nhiều hơn người khác, nếu không đã không có ngày hôm nay, nhưng những gì anh làm ngày hôm nay lại khiến anh ngạc nhiên.
Anh vừa nghĩ vừa xuống xe rồi đi vào ngõ chừng hai bước, rồi chần chừ lần nữa, tự hỏi mình có cần phải làm thế này không, nhưng chính lúc này anh đã nghe thấy tiếng Đổng Tri Vy.
Thính giác của anh vốn rất tốt, tiếng hai người nói chuyện dù nhỏ nhưng anh cũng nghe được bảy, tám phần, đi thêm mấy bước nữa thì nghe rất rõ.
Hai người nói chuyện rất nhập tâm, bước chân anh rất nhẹ nhàng, nghe thêm hai câu nữa anh cảm thấy không cần thiết để cuộc đối thoại này tiếp tục diễn ra, anh lại ngại lên tiếng nên tiện tay châm một điếu thuốc.
Anh không biết bản thân mình nên cảm thấy vui mừng hay cảm thấy đáng tiếc.
Điều đáng vui mừng là, quả nhiên anh không nhìn nhầm Tri Vy, điều đáng tiếc là anh vốn phải tin tưởng vào con mắt của mình, bây giờ lại đứng đây một cách vô duyên.
Anh hạ điếu thuốc đang kẹp trên tay xuống, hỏi cô: “Có thời gian không? Ra xe tôi nói vài câu”.
Đổng Tri Vy khẽ cúi đầu, nói: “Vâng”. Sau đó quay người đi ra khỏi ngõ trước.
Hai người một trước một sau ra khỏi ngõ, ánh điện ngoài đường lớn sáng choang, Viên Cảnh Thụy không hút điếu thuốc đó nữa, lúc ra khỏi ngõ anh đã dập tắt nó ở thùng rác đầu tiên ngoài ngã tư. Đổng Tri Vy nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đỗ bên vệ đường, bác Trần không có ở đây, xem ra Viên Cảnh Thụy tự mình lái xe tới đây.
Anh mở cửa ngồi vào trong, cô cũng ngồi vào theo, cửa xe khép lại, mọi âm thanh hỗn tạp bị đẩy lùi sau cánh cửa, cửa xe được dán màu tối khiến Tri Vy cảm thấy mình như lạc vào một không gian khác.
Cô hạ giọng: “Tổng giám đốc Viên, có chuyện này tôi muốn nói với anh, tôi có quen biết Ôn Bạch Lương, tôi đã từng làm việc cho anh ấy”.
Anh gật đầu và bình thản đáp lại: “Tôi biết rồi”.
Tri Vy nghe thấy anh nói ba từ ấy xong trong lòng cảm thấy vô cùng hoang mang.
“Có phải anh Hạ đã nói chuyện ngày xưa của tôi và anh ấy cho anh?”.
Cô vốn không muốn nói những chuyện này nhưng gương mặt nghiêng nghiêng của người đàn ông bên cạnh cô chìm trong bóng tối khiến cô không thể nào bình tĩnh được, tại sao Viên Cảnh Thụy lại tới đây? Đến để chất vấn cô liệu có tiết lộ bí mật