XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1960 lượt.

tiếng, Viên Cảnh Thụy cũng thế, bác Trần cũng không hề quay đầu lại, dường như trong xe chỉ có mình bác.
Tới sân bay cô đã thấy mấy cán bộ cấp cao trong công ty đang đứng trước cửa check in, giám đốc Kiều của phòng bất động sản cũng đã tới, thấy Viên Cảnh Thụy đến liền lao ra như tên bắn báo cáo tình hình với anh, cho tới lúc lên máy bay vẫn không ngừng nói.
Lên máy bay, đương nhiên là giám đốc phòng bất động sản ngồi cạnh Viên Cảnh Thụy, Đổng Tri Vy dở khóc dở cười ôm máy tính ngồi trong góc cách xa họ nhất, suốt chặng đường cắm đầu sửa tài liệu, ánh mắt cũng không nhìn về phía đó nữa.
Đến lúc này nếu cô còn nói không hề cảm thấy Viên Cảnh Thụy có hứng thú với mình thì có lẽ cô không phải là phụ nữ nữa.
Nhưng cô chưa hề nghĩ tới việc Viên Cảnh Thụy có cảm tình với mình, anh là kiểu đàn ông không bao giờ thiếu đàn bà, bên cạnh lúc nào cũng có một bầy oanh yến rực rỡ, trong hoàn cảnh ấy anh còn chú ý tới cô, thực không thể tưởng tượng được.
Hay là anh cảm thấy chán ghét cảm giác lặp lại nên muốn tìm kiếm chút gì đó mới mẻ từ cô chăng?
Nghĩ tới đây những ngón tay đang gõ bàn phím bắt đầu rối loạn.
Viên Cảnh Thụy không tốt sao? Không, anh ấy quá tốt. Cô giống như một người bình thường đang đứng trước một vật thể phát sáng, ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã cảm thấy lóa mắt.
Nhưng cô không thể chấp nhận anh được, cô đã từng thấy phụ nữ quẩn quanh bên anh quá nhiều, đã từng nghe nhiều cuộc điện thoại đau lòng, huống hồ phía sau anh còn có một bóng đen mãi mãi xua không tan. Mỗi lần nghĩ tới sự cố đáng sợ và đầy nghi hoặc ấy cô đều không nén được cơn rùng mình.
Cô cũng muốn yêu, muốn có người nhớ nhung mong mỏi, nhưng cô muốn yêu một người đàn ông ổn định, cô cũng mong người ấy ưu tú, nhưng tuyệt đối không phải là kiểu người như Viên Cảnh Thụy.
Ở bên cạnh một người đàn ông như anh, không cần thử cô cũng đã nhìn thấy kết cục của mình, chắc chắn cô sẽ mau chóng trở thành một “quá khứ”, sau đó lại nhìn anh hứng thú tương tự với một người phụ nữ khác.
Có thể cô sẽ nhận được một sự bù đắp thực tế, Viên Cảnh Thụy là người rộng rãi, thứ gì cũng tặng được, quà chia tay chắc chắn cũng lộng lẫy lắm. Cô còn nhớ đã có lần thay anh đặt một món trang sức kim cương đi tặng, món đồ ấy cô đưa anh xem, sau khi mở chiếc hộp nhung ra cả căn phòng rực sáng. Anh chỉ liếc một cái rồi nheo mắt, cô còn tưởng anh không vừa ý, đang định giải thích thì anh quay đi rồi nói: “Lần sau những thứ này không cần đưa tôi xem”.
Thế là xong.
Sau này cô nghĩ chắc do hôm đó ánh nắng quá chói chang nên viên kim cương phản xạ ánh sáng khiến anh chói mắt, có thể thấy anh không đặt quá nhiều tâm ý vào những người phụ nữ đã trở thành quá khứ, người đàn ông như thế này không phải là kiểu người cô có thể chấp nhận được, cô không bao giờ chấp nhận mình là một tờ giấy lau tay, dùng xong rồi vứt đi.
Đổng Tri Vy lặng lẽ dùng mấy lời này cảnh cáo bản thân. Máy bay xuyên qua tầng mây, cô tiếp viên hàng không mỉm cười mang điểm tâm tới, cô không có hứng ăn, trợ lý giám đốc phòng bất động sản là một thanh niên trẻ ngồi cách cô một lối đi thấy cô không phản ứng gì liền hỏi: “Thư ký Đổng, nếu chị không ăn thì cho tôi nhé? Nhà tôi ở Tùng Giang, để kịp giờ bay nên sáng sớm đã phải đi rồi, còn chưa kịp ăn sáng”.
Cô gật đầu đưa hộp cơm cho cậu rồi tiếp tục cặm cụi sửa văn bản trên máy tính, chỉ có điều lúc cúi đầu xuống biểu cảm thê thảm của Viên Cảnh Thụy lại xuất hiện trước mặt cô, cả hôm anh đứng ngoài ban công chỉ cho cô nhìn nhà anh nữa. Buổi tối hôm gặp Ôn Bạch Lương, anh dẫn cô tới tiệm thuốc mua thuốc, lúc bước ra còn rẽ sang hàng hoa quả mua lê, mặc cả với bà chủ quán dưới ánh đèn chao nghiêng…
Cho dù Viên Cảnh Thụy lợi hại thế nào trong mắt người khác thì anh luôn rất tốt với cô.
Có lẽ phản ứng của cô có phần hơi quá.
Cô nghĩ thế, những ngón tay vẫn tiếp tục công việc của mình nhưng hồi lâu mới gõ được hai chữ, hai chữ đó vẫn sai.
Ba tiếng sau máy bay hạ cánh ở sân bay Song Lưu, lúc ra ngoài đã có người đón, là thư ký họ Lý của ông Quý, phó chủ tịch thành phố J. Thư ký Lý khoảng bốn mươi tuổi, nhìn qua là biết làm việc trong cơ quan nhà nước, gương mặt luôn tươi cười, nhiệt tình tới mức khiến người khác khó mà từ chối, cứ mở miệng ra là những lời khách sáo rập khuôn.
Đổng Tri Vy đi sau cùng, nhìn theo Viên Cảnh Thụy được một đám người vây quanh cùng bước ra ngoài, bên ngoài sân bay đã có xe do chính quyền thành phố J phái tới đợi sẵn, một chiếc Buick CL8 và một chiếc xe con bảy chỗ, chuẩn bị rất chu đáo.
Viên Cảnh Thụy đi đầu, lúc tới cửa xe bèn dừng chân rồi quay đầu lại.
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía cô, anh gọi cô: “Thư ký Đổng”.
Đổng Tri Vy đành bước lên, anh giới thiệu cô với thư ký Lý: “Đây là thư ký của tôi, Đổng Tri Vy”.
Trước đó thư ký Lý vốn không hề chú ý tới Đổng Tri Vy, nhưng lúc này cũng đưa mắt nhìn cô. Cô định đưa tay mở cửa xe nhưng thư ký Lý nhanh tay hơn đã mở trước cô, miệng mời hai người lên xe. Giám đốc Kiều và một người khác cúi đầu lên trước, Viên Cảnh Thụy