Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1815 lượt.
ột trận. Nói cô đồ dưỡng da còn mang đi không đủ, vừa rửa mặt xong đã bóng đầy nhờn, nước hoa hồng cũng không dùng, không cẩn thận thì chưa tới ba mươi hai má đã đầy lỗ chân lông.
Sáng sớm hôm sau khi ngủ dậy Đổng Tri Vy đã thấy người đẹp ngồi trước gương trang điểm, cô vốn đã quen dậy sớm, không ngờ người đẹp này còn dậy sớm hơn cả cô, sáu giờ sáng bắt đầu ngồi vào bàn trang điểm, trang điểm đúng một tiếng, sự nhẫn nại và tỉ mỉ khiến cô ngồi nhìn mà thán phục.
Lúc hai người cùng xuống dưới tầng và vào thang máy thì gặp một số khách khác trong khách sạn, người đẹp bước vào trước Tri Vy một bước, mùi thơm như theo gió bay tới, các chàng trai liền sáng mắt, Đổng Tri Vy đứng cạnh cô ấy mà ngỡ mình là không khí. Cả đám người tới đại sảnh thì gặp Viên Cảnh Thụy, anh đang đứng cùng mấy vị quản lý cấp cao trong công ty, ngước mắt lên thấy bọn họ, câu đầu tiên anh nói:
“Thư ký Đổng, cô lại đây”.
Như thể bên cạnh cô không có ai khác.
Dường như Đổng Tri Vy còn nghe thấy tiếng người đẹp âm thầm nghiến răng, lúc bước qua trong lòng cô còn không ngừng thương xót, cô rất muốn quay lại nói với cô ấy: Chẳng qua là vì Viên Cảnh Thụy đã gặp quá nhiều mỹ nhân rồi, giống như đồ ăn cũng thế, ăn nhiều sơn hào hải vị quá cũng cảm thấy chán, không phải lỗi do cô câu.
Vừa kéo hành lý ra ngoài ngõ Đổng Tri Vy đã nhìn thấy chiếc xe ô tô màu đen quen thuộc đỗ ngay bên đường.
Sáng sớm bác Trần đã gọi điện cho cô, nói tiện đường sẽ đưa cô ra sân bay luôn, bác Trần nói rất ngắn gọn, cô chưa kịp hỏi một câu đã cúp máy.
Đến trước xe, cô chưa kịp đưa tay ra mở cửa thì cánh cửa ghế sau đã bật mở, Viên Cảnh Thụy ngồi trong xe nhìn cô. Anh mặc quần bò, áo len, đàn ông vốn đã khó đoán tuổi, anh mặc thế này nhìn càng trẻ trung.
Ở những nơi công cộng Viên Cảnh Thụy thường ăn mặc chỉnh tề, có lẽ do anh nắm quyền khá sớm nên không muốn bị người ta coi nhẹ, sau đó trở thành thói quen, Đổng Tri Vy cũng đã nhìn anh mặc quần Tây áo vest quen rồi, lần này nhìn thấy anh mặc thế này khiến cô hơi sững lại.
Viên Cảnh Thụy bật cười: “Sao thế thư ký Đổng? Không lên xe à? Máy bay không đợi người đâu”.
Cô đáp vâng, rồi định ngồi lên ghế phụ như mọi khi, nhưng sếp đã mở sẵn cửa ghế sau đợi cô thế này cô đành phải ngồi vào, lúc đóng cửa còn cảm thấy có chút phiền não, rõ ràng bình thường cũng đã nhìn quen bộ dạng anh lúc dưới hồ bơi rồi, bây giờ anh vẫn ăn mặc chỉnh tề thì sao phải ngạc nhiên như vậy chứ.
Trong xe không bật nhạc, không gian rất yên tĩnh, sau khi Đổng Tri Vy ngồi vào ghế sau bác Trần liền nổ máy. Lần đầu tiên cùng sếp ngồi ở băng ghế sau, cô cảm thấy có chút không quen, người tự nhiên hơi nghiêng ra phía ngoài, nhìn đồng hồ xe mới có bảy giờ, vẫn còn sớm nhưng đường đã đông người, nhìn qua lớp cửa xe mờ mờ dòng xe đủ màu sắc trên đường giống như đàn cá diếc đang bơi trên sông, bị con sóng vô hình xô về phía trước.
Viên Cảnh Thụy lên tiếng: “Có một buổi đấu thầu công khai được tổ chức sớm, tôi phải đi một chuyến, mấy tập tài liệu này tôi sửa xong rồi cô gõ lại đi, tới Thành Đô in bản đã sửa ra cho tôi”.
Đổng Tri Vy ngồi thẳng người đưa tay đỡ tập tài liệu rồi cúi xuống xem.
Những tài liệu này cô không còn lạ gì, tất cả đều liên quan tới bản dự thảo đấu thầu mảnh đất đó. Trước đây việc này đều do cô sắp xếp, chỗ Viên Cảnh Thụy sửa cũng không nhiều nhưng có một số chỗ liên quan đến số má khá nhạy cảm nên cô liếc qua liền quay sang nhìn anh.
Người đàn ông này quả thực rất tin tưởng cô, hay là nhân cơ hội này thăm dò cô?
Anh cũng đang nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau, Đổng Tri Vy xấu hổ cúi mặt xuống trước.
Sao cô có thể nghi ngờ sếp mình thế này được chứ, đặc biệt là vào lúc này.
Viên Cảnh Thụy không biết lúc này Đổng Tri Vy đang nghĩ gì, anh chỉ thấy cô cúi đầu xuống, vầng trán trắng mịn phớt hồng có một vẻ đẹp kỳ lạ.
Bất giác không kiềm chế được anh đưa tay ra chạm nhẹ vào gương mặt cô.
5
Một tiếng động vang lên.
Đổng Tri Vy vội vã lùi lại, gáy đụng ngay vào cửa xe.
Chắc chắn rất đau, anh thấy mắt cô hơi đỏ.
“Không sao chứ?”. Anh không kịp kéo cô lại nhưng tay đã đặt sau gáy cô.
Cô ngăn bàn tay anh lại rồi nói: “Không, không sao”.
“Sao lại không cẩn thận thế”.
Anh nói cứ như thể cô không cẩn thận thật.
Mất một lúc Đổng Tri Vy không nói được gì, tay đặt lên gáy mình, mắt nhìn gương mặt người đàn ông ngồi cạnh, anh đã rụt tay lại, sau khi nói xong câu ấy anh cũng không nhìn cô nữa, trong ánh mắt có vẻ thê thảm.
Cô nghi ngờ mình đã nhìn nhầm, sao Viên Cảnh Thụy lại thê thảm được? Nếu nói thê thảm thì cô bị cụng đầu thế này mới gọi là thê thảm, huống hồ người gây ra mọi chuyện này không phải anh thì còn ai chứ? Anh làm sao mà thê thảm!
Vừa ngạc nhiên vừa đau, cô muốn hỏi nhưng vẫn chỉ nhìn gương mặt nghiêng của anh, đôi mắt anh hơi cụp xuống, có phần bối rối, không hề giống Viên Cảnh Thụy “không gì không thể” mà cô quen thuộc.
Cô cứ nhìn anh như thế một hồi lâu, đột nhiên không biết phải làm thế nào, đã hé miệng rồi nhưng lại chẳng nói gì.
Đổng Tri Vy không lên