XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341716

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.

t phải anh đã nháy liên tục, ẩn chứa một dự cảm không lành.
Anh nói: “Anh sẽ không ký.”
Trầm Khánh Khánh nhìn môi anh trắng bệch đi, chợt thấy thật khó tin, hai tháng trước, người nói những lời này là cô, bây giờ lại đảo lộn hết rồi.
Trầm Khánh Khánh hơi mơ hồ, nói với anh: “Điều kiện rất tốt, sau khi ly hôn, một nửa tài sản của tôi thuộc về anh, căn nhà, xe thuộc về anh.”
Ánh mắt Quý Hàm bỗng trở nên sắc bén: “Em có ý gì? Thương hại anh?”
“Tôi chỉ làm theo pháp luật.”
“Anh không cần, em cầm về đi.” Anh lại đẩy tờ đơn về phía Trầm Khánh Khánh.
Trầm Khánh Khánh không nhúc nhích, chỉ nói: “Anh hiểu ý tôi khi để anh tham gia party hôm nay không?”
Quý Hàm bình tĩnh nhìn cô.
Cô nói một mạch, không chút do dự: “Chúng ta là người ở hai thế giới, cuộc sống của tôi nơi đèn màu rực rỡ, cuộc sống của anh đơn thuần trong sạch. Là tôi đã sai, chúng ta không xứng, tôi không nên ép anh kết hôn, cũng không nên kéo dài cuộc hôn nhân này tới 5 năm, hôm nay tôi trả tự do cho anh.”
Mặt Quý Hàm tái nhợt đến trong suốt, vẻ mặt trấn định xuất hiện vết nứt: “Trầm Khánh Khánh, đừng nói nghe hay như vậy, là em trả tôi tự do, hay cho bản thân đường lui vậy? Ném tôi đi, sau đó đến ôm ấp hắn phải không?”
Giọng hát Đăng Lệ Quân vẫn dịu dàng, ngân nga kể câu chuyện tình yêu, ông chủ tựa trên ghế sau quầy, dán mắt vào hai vị khách bàn kia, sau đó thấy chuyện không liên quan tới mình liền cúi đầu.
Sau một lúc lâu, Trầm Khánh Khánh vẫn dùng giọng nói nhàn nhạt ấy, nói: “Phải.”
Con ngươi Quý Hàm chợt co rút lại, trái tim như bị đục một lỗ, đau đến không thể thở. Anh nghĩ cô muốn ly hôn, không thể ngờ rằng cô lại thừa nhận rõ ràng như vậy.
Anh đành tự lừa mình dối người hỏi lại một lần: “Em… nói cái gì?”
“Là tôi tới ôm ấp anh ấy.” Thế nhưng cô lại nói thật rõ ràng.
“Cô!”
Bài hát tiếng Trung đột ngột dừng lại, cả người Quý Hàm cứng ngắc, hai tay chống đỡ vào mép bàn, sắc mặt xanh mét, Trầm Khánh Khánh đối diện thì lông mi cũng chưa động chút nào.
Ông chủ ngờ vực ngẩng đầu, đang định qua xem, người đàn ông kia lại ngồi xuống.
“Đừng đùa nữa.” Anh đè thấp tiếng nói, dường như có ngàn đao đang cắt giữa yết hầu, “Đây là em thừa nhận, em thích Trữ Mạt Ly sao?”
Trầm Khánh Khánh mặt không đổi sắc: “Phải tôi thích anh ấy, tôi muốn ở bên anh ấy.”
Quý Hàm hoàn toàn ngây dại rồi, theo bản năng, anh lắc đầu không tin nổi.
“À…” Trầm Khánh Khánh khẽ cười nói, “Trước kia tôi không thừa nhận, anh không tin. Bây giờ tôi thừa nhận, anh vẫn không tin. Đây mới là vấn đề, bất kể tôi nói cái gì, anh cũng chẳng tin. Tôi phiền lắm rồi, vậy nên, dừng ở đây đi.”
Đầu tiên Quý Hàm nghẹn giọng, vừa bình thường đã vội nói: “Em đã nói tuy Trữ Mạt Ly có thế lực lớn, gia cảnh bất phàm, nhưng hắn có con gái, lại là người trong giới giải trí, em nói em với hắn còn có cái hợp đồng gì đó. Hắn nói theo đuổi em, chỉ có chút thật lòng thôi. Em đừng ngốc vậy, hắn không phải thật lòng.”
“Quý Hàm, chúng ta không có khả năng.”
“Không.”
Trầm Khánh Khánh như không nghe thấy: “Tất cả trách nhiệm tôi đều chịu. Mẹ anh ầm ĩ như vậy cũng đều do tôi. Là tôi thay đổi tình cảm, cũng là tôi đùa giỡn tình cảm của anh. Tôi trói buộc anh 5 năm, độc ác lại ích kỷ, là tôi không xứng với anh.”
Cô hạ mắt, lông mi run nhè nhẹ.
Từng lời Trầm Khánh Khánh sắc như dao, dao đâm vào tim, cả người Quý Hàm rét lạnh, quên cả bản thân đang ở trong quán cà phê ấm áp, giật mình tưởng bầu trời trong vắt kia là đại tuyết. [1'>
[1'> đại tuyết: một trong 24 tiết, thường vào khoảng ngày 6,7,8 tháng 12
“Em thật độc ác và ích kỷ…” Quý Hàm không thở được, Trầm Khánh Khánh cả kinh, sợ bệnh suyễn của anh tái phát, còn bảo anh hít sâu vài lần, dần bình thường lại, anh lại nhắm mắt nói: “Anh sẽ không ký.”
“Anh luôn kêu tôi buông tha anh, sao bây giờ lại là anh cố chấp?”
“Trữ Mạt Ly không phải người em có thể nhìn thấu.”
“Tôi không cần nhìn thấu anh ấy, chỉ cần anh ấy đối xử tốt với tôi, tôi thích là được.”
“Em cứ tự lừa mình dối người như vậy sao?”
Trầm Khánh Khánh không hề động đậy: “Bây giờ anh mới biết sao. Tôi thật ngốc, cũng vì tôi lừa mình dối người 5 năm, mới khiến tôi níu kéo tình cảm của chúng ta.”
“Hiện tại vẫn còn kịp, tới bây giờ anh vẫn chưa từng nói anh không thích em, chúng ta cùng nhau níu giữ.”
“Quý Hàm, tình yêu không nói bằng miệng, chỉ sợ anh nói ngàn lời cũng không bằng cảm xúc của một cái ôm. Khi tôi bị anh trách móc, tôi luôn xin anh tin tôi, anh luôn không hiểu. Nhưng mà,” Trong mắt Trầm Khánh Khánh bỗng như có tia sáng lóe lên, như vì sao sáng đơn lẻ giữa trời đêm, “Tôi còn phải cảm ơn anh, cho tôi hạnh phúc thời non trẻ, rồi dần dần, là bi thương, đau khổ cùng… giải thoát.”
Nước mắt cuối cùng vẫn bị Trầm Khánh Khánh ép lại, cô thật sự không hợp với vẻ ai oán sầu khổ này. Không phải chưa từng nghĩ rằng sẽ ung dung đặt đơn ly hôn trước mặt anh, sau đó dùng giọng điệu cao ngạo nhất có thể nói ly hôn, như vậy mới thích hợp với tính cách của Trầm Khánh Khánh. Khi trả thù thì tuyệt đối không lưu tình