Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341720

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.

, nhưng suy nghĩ này chưa ở trong đầu cô tới một phút đồng hồ thì đã bị gạt đi.
Quý Hàm không phải kẻ thù của cô, mà là người cô từng yêu. Cho dù bây giờ quan hệ của bọn họ đã hoàn toàn thay đổi, cô biết rất nhiều chuyện không phải lỗi của anh, nhưng sinh ra hiểu lầm, xuất hiện khoảng cách, cô lại trẻ người nóng nảy cũng phải chịu một phần trách nhiệm.
Vậy nên, lý trí mà nói, sau khi xét lại vấn đề một cách cẩn thận, dù cho nhiều năm như vậy, Trầm Khánh Khánh thấy trở mặt với mọi người, chia tay trong đau khổ, không bằng chia tay trong hòa bình đi…
Một mình cô đi khỏi quán cà phê, mặc Quý Hàm ngồi đó với hai ly sữa đã lạnh ngắt. Gió lạnh bên ngoài bất chợt thổi mạnh tới, không khỏi khiến người ta rùng mình một cái, thở ra khí trắng, Trầm Khánh Khánh túm chặt cổ. Trong đầu cô bây giờ rối thành một đống, tuy kế hoạch được thiết kế tốt đẹp miễn cưỡng hoàn thành, nhưng quá trình với kết quả lại không hoàn hảo như cô tưởng tượng.
Trong ngực trừ cảm giác thoải mái, còn có từng tia từng tia thương hại.
Thuyền Trưởng đỗ xe ở đầu phố, Trầm Khánh Khánh bước nhanh hơn, nhưng mà, đúng lúc này, trong bóng đêm, không biết có người nào đột nhiên xông ra từ góc tối, kéo mạnh Trầm Khánh Khánh vào trong ngõ hẹp.
Mọi chuyện xảy ra nhanh như chớp, nhanh đến mức Trầm Khánh Khánh còn không nhìn rõ diện mạo đối phương, nhưng bây giờ một ý nghĩ chợt xuất hiện trong đầu khiến cô hoảng sợ, cô bị người ta tấn công rồi.
Thuyền Trưởng ở ngay phía trước, khoảng cách này hẳn là cậu ta nghe thấy, ngay khi cô muốn hét lên, người nọ lập tức kéo mạnh khăn quàng cô xuống, một nụ hôn mãnh liệt nóng bỏng hạ xuống môi cô.
Trầm Khánh Khánh giãy dụa theo phản xạ, lại bị người nọ kéo vào trong lồng ngực, sau đó cô nghe được một giọng nói quen đến không thể quen hơn: “Xuỵt, đừng nhúc nhích.”
Tim Trầm Khánh Khánh tựa hồ ngừng đập một giây, sau đó lập tức đập nhanh không ngừng.
Mặt trăng dịch chuyển khỏi đám mây, ánh trăng sáng rọi lập tức hạ xuống dưới lông mi của Trữ Mạt Ly, ánh trăng lại rơi xuống theo khe hở, rọi xuống ánh mắt đen như mực, tản ra một lớp ánh sáng dịu dàng, ở nơi nào trong đó, Trầm Khánh Khánh thấy được chính mình.
Cô không nhúc nhích, sau đó anh vội ôm lấy cô, đặt xuống một nụ hôn dịu nhẹ, dịu nhẹ đến khó tin, từng chút từng chút, triền miên, kéo dài, như vĩnh viễn không có điểm dừng.
Đầu Trầm Khánh Khánh choáng váng và mờ mịt, cơ thể dần bình tĩnh lại, tay cô còn bị anh nắm vào trong ngực, dán tại trước ngực anh, cảm nhận được nhịp đập nhanh mà mạnh mẽ ở đó.
“Đợi chút…”
Khoảng cách hôn môi này, cô hơi nghiêng đầu muốn nói chuyện, lại bị anh hôn thêm cái nữa, dường như anh vô cùng kiên nhẫn, không biết mệt mà truyền lại cho cô tình cảm không hề che dấu ấy.
Không biết qua bao lâu, khi Trầm Khánh Khánh hoảng hốt tỉnh táo lại, đúng lúc bắt gặp một đôi mắt đẹp đẽ, ánh mắt kia vẫn nhìn cô, hiện lên ý cười mị hoặc, cô ngẩn người, sau khi phản ứng lại, đẩy anh ra, nghiêng người che dấu khuôn mặt đỏ ửng của mình. Trầm Khánh Khánh xấu hổ sửa lại khăn quàng, người bên cạnh không lên tiếng, cô lại càng xấu hổ, đành kiên trì quay đầu lại nói: “Không phải anh giận quá nên đi rồi sao?”
Khuôn mặt Trữ Mạt Ly trong bóng đêm trắng ngần như ngọc, dường như rực sáng, anh thản nhiên nở nụ cười: “Ừ, nhưng anh lại không cam lòng, nên trở lại.”
Trầm Khánh Khánh nghi ngờ nói: “Không cam lòng?”
Trữ Mạt Ly lấy điện thoại ra: “Phải gọi em là ngu ngốc.”
“Khụ khụ… ý trên mặt chữ.” Ánh mắt Trầm Khánh Khánh sáng lên.
“Cái này coi là đáp án?”
“Không hiểu thì thôi.”
“Anh cũng không giải thích được nữa, em nhận năm ngày của anh rồi à?”
Trầm Khánh Khánh ậm ừ.
“Có qua có lại, của anh đâu?”
Trầm Khánh Khánh sợ run, nhíu mày: “Anh đừng quá phận, chẳng qua là năm ngày, đã muốn cướp nửa đời sau của em à?”
Trữ Mạt Ly khẽ chớp mắt, rất kinh ngạc: “Anh chưa nói nửa đời sau, thế mà em đã muốn rồi à?”
Trầm Khánh Khánh nhất thời vô cùng xấu hổ, so chiêu với anh, quả nhiên cô đánh không lại, có phần giận dỗi quay mặt đi, lại bị anh ôm lấy từ phía sau, cảm nhận được cằm anh nhẹ nhàng đặt trên vai mình. Hơi thở lạnh thấu xương trên người anh bao bọc lấy cô, mà giọng nói kia như ma chú chui vào tai, lập tức khiến người ta mềm nhũn.
“Không có lời gì muốn nói với anh à?”
“… Không có.”
“Thật không có?”
“…”
“Vẫn còn áy náy à?”
“Vì sao phải áy náy?”
“Quý Hàm.”
Trầm Khánh Khánh khẽ cắn môi, không nói nên lời.
“Không phải áy náy, nếu thấy hắn thua thiệt, thì để anh lo.”
Tuy giọng điệu không được tốt lắm, nhưng lời này nói ra cũng khiến mũi Trầm Khánh Khánh hơi cay.
“Còn không muốn nói à?”
“Nói gì chứ?”
“Khánh Khánh, em vẫn muốn giả ngu?”
“… Sao lại như vậy, em không nói đâu, đây là chuyện đàn ông nói.”
“Hình như anh đã sớm thổ lộ rồi.”
“Này, anh thổ lộ với em trong mộng à.”
Trữ Mạt Ly lấy điện thoại trong túi áo khoác của Trầm Khánh Khánh, mở xem một chút, tìm thấy tin nhắn truyện cười kia: “Đọc một chút, chữ đầu tiên mỗi đoạn.”
Trầm Khánh Khánh ù ù cạc c