Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1655 lượt.
g?"
Này... Là chỉ đêm qua, hay là bây giờ?
Trầm Khánh Khánh thoáng bối rối, ậm ờ nói: "Cũng hơi hơi."
"Lúc ấy anh không khống chế được."
Là chỉ đêm qua...
Trầm Khánh Khánh cắt lời anh: "Vâng, em có thể hiểu mà."
Trữ Mạt Ly thấy hào hứng, hỏi: "Sao? Em hiểu cái gì?"
Trầm Khánh Khánh lại ngượng ngùng, chuyện này không cần cô phải nói thẳng chứ, vợ cũ xa anh đã nhiều năm, anh cô đơn một mình tất nhiên đã nhịn thật lâu, trừ khi anh có cách giải quyết. Chắc là có đi, ai nhịn được lâu như vậy chứ, nhưng mà, anh sẽ tìm người giải quyết giúp, hay là... Trầm Khánh Khánh nhướng mày, nghiêng đầu trừng anh, Trữ Mạt Ly không hiểu sao cô lại thay đổi sắc mặt.
Lại thấy cô chợt quay đi buông tiếng thở dài: "Mà thôi."
Cô cũng không thể không biết xấu hổ mà hỏi thẳng anh, đủ mọi quá khứ ngay cả nhớ nhung vợ cũ cô đều có thể nhịn được, còn về chuyện khác, về sau chỉ cần có mình cô là được.
"Anh sợ chúng ta hiểu khác nhau rồi." Đại khái anh đã đoán ra suy nghĩ của cô, nhưng cũng không nói gì nhiều, chỉ là mỉm cười ý vị.
Nhiệt độ trong phòng tăng mạnh, chìm trong vòng tay dịu dàng và hơi thở ấm áp của Trữ Mạt Ly khiến Trầm Khánh Khánh còn muốn nhiều hơn, cô nhích lại gần anh: "Chuyện kia, em muốn đi tắm, anh xuống tầng một đi tắm đi."
"Thật ra, chúng ta có thể tắm chung." Trữ Mạt Ly cố tình mờ ám.
Trầm Khánh Khánh kéo chăn rụt lại, giơ tay cản anh muốn tiến lên: "Sếp à, đêm qua anh đã dùng hết quy tắc ngầm rồi."
Trữ Mạt Ly cười như gió xuân, sau đó đi khỏi phòng.
Trầm Khánh Khánh vén chăn lên, nhìn kỹ bên trong, lại không thấy thứ như mình tưởng, cái gọi là - máu xử nữ.
Trầm Khánh Khánh sững sờ, lại nhìn kỹ lần nữa, quả thật không có.
Sau khi tắm, trong đầu cô vẫn là vấn đề mấu chốt kia, sao lại không có máu chứ. Đi xuống tầng, thấy Trữ Mạt Ly đang ở trong phòng bếp nấu ăn, cô ngạc nhiên, vội chạy tới hỏi: "Nhà em chỉ có trứng gà, anh định nấu cái gì?"
"Thế nên, anh chỉ có thể làm món cơm chiên trứng đơn giản nhất."
Nghe thấy ba chữ cơm chiên trứng, mắt Trầm Khánh Khánh sáng rực lên: "Anh làm nhiều chút, em đói bụng."
Trữ Mạt Ly không khỏi liếc nhìn cô một cái, đưa bàn tay quơ quơ vào khoảng không trước mặt cô, lại sờ mái tóc ngắn ướt sũng của cô: "Em đi sấy tóc trước đi."
Trầm Khánh Khánh ngẩng đầu, vừa khéo đối diện với xương quai xanh của anh, anh mặc một chiếc áo khoác lông dê hơi mỏng, bên trong là áo phông thấp cổ màu trắng, có lẽ khi cô đang ngủ anh đã gọi người mang quần áo đến. Thế nhưng, Trầm Khánh Khánh để ý chuyện này, cô nhìn ngực anh trống trơn, nhớ tới từ khi cô nói anh không được đeo dây chuyền nữa, anh liền cất nó đi. Tối qua có phải cô mơ thấy cái dây chuyền đó hay không nhỉ, Trầm Khánh Khánh cố gắng nhớ lại, hình như không có, đêm qua HOT quá, cô cũng không chắc mình mơ cái gì, chắc là ảo giác rồi.
Sấy khô tóc, Trữ Mạt Ly cũng làm xong cơm chiên trứng cho cô, hai người ngồi quanh bàn ăn nhỏ trong phòng bếp bắt đầu ăn.
Gian phòng yên tĩnh, hai người đều có tâm tư.
Sau khi cái bụng Trầm Khánh Khánh thỏa mãn, vừa dọn dẹp cơm chiên trứng còn lại trong nồi, vừa giả như vô ý nói: "Không phải cô gái nào lần đầu tiên cũng có máu, đôi khi lúc hoạt động thường ngày không cẩn thận lại xảy ra cái gì..." Cô nói ngập ngừng, lời cuối nói xong còn hận không thể cắn đầu lưỡi của mình, thà giải thích thẳng ra, ngược lại nói như vậy làm ai đó nghĩ cô nói dối, nhưng thực ra cô cũng rất ấm ức, rõ ràng trước đêm qua cô vẫn là tờ giấy trắng rất sạch sẽ mà.
Cô hơi lo lắng nhìn người đối diện, Trữ Mạt Ly ra vẻ không để ý chút nào: "Phải, chuyện này cũng có khả năng. Kỳ thật không có máu mới tốt." Anh khẽ cười với cô, "Có máu, anh sẽ càng đau lòng."
Thấy anh thản nhiên nói những lời buồn nôn như vậy đùa giỡn cô, nhưng cô biết anh thật lòng tin tưởng cô, cô liền yên lòng. Không ngờ, Trữ Mạt Ly lại nhìn cô với ánh mắt có phần suy tư.
Bây giờ sắc mặt cô có gì không ổn sao?
"Em..." Trữ Mạt Ly đắn đo một hồi, hỏi, "Kỳ kinh nguyệt trước là lúc nào?"
Trầm Khánh Khánh trợn mắt há mồm: "...."
"Anh nghĩ lấy quan hệ chúng ta bây giờ, hẳn là anh nên biết một chút."
"..." Trầm Khánh Khánh nghĩ trước nghĩ sau, thấy không có vấn đề gì, cúi đầu mất tự nhiên nói: "Năm ngày."
Trữ Mạt Ly thì thầm: "Năm ngày... Là trong thời kỳ an toàn."
"Cái gì?"
"Không có gì."
Có người nấu cơm, cô không thể không làm gì, Trầm Khánh Khánh tự mình thu dọn bát đũa. Trữ Mạt Ly đứng phía sau cô, nhìn cô hồi lâu, giống như được thấy cô đã là chuyện rất lâu rất lâu trước kia rồi, lâu đến mức anh không nhớ nổi có phải ngày trước cô cũng luôn ngâm nga bài hát cô thích hay không, tay chân anh luống cuống làm ướt mặt bàn.
Trầm Khánh Khánh rửa sạch một nửa, bỗng bị người phía sau ôm lấy.
Cô giả bộ ghét bỏ nói: "Đừng cản em làm việc."
Lại thấy người phía sau không phản ứng, chỉ ôm cô chặt thêm.
"Khánh Khánh." Trữ Mạt Ly chôn mặt trong gáy cô.
Trầm Khánh Khánh tưởng anh sẽ nói chuyện gì, nhưng anh chỉ gọi tên cô, hơi thở có phần gấp gáp. Cô phát giác từ khi anh rời