Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341649
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.
ễn đã ở trong phòng làm việc, lần trước yêu cầu gặp riêng em, anh không thể vào cùng em. Hôm nay thời gian khá thoải mái, em có thể bàn bạc nhiều một chút.”
Trầm Khánh Khánh gật đầu, tay cầm chặt kịch bản. Cô đã đứng ở cửa, thân kinh bách chiến [1'>, lại vẫn thấy khẩn trương. Ted bên cạnh giơ ngón tay cái với cô, cô mỉm cười, giơ tay gõ cửa.
[1'> thân kinh bách chiến: trải qua nhiều trận chiến, ý nói Trầm Khánh Khánh đã gặp nhiều thử thách.
Chỉ chốc lát, cửa mở, một người nhã nhặn đi tới, gương mặt khôn khéo, là một ông bác đeo kính râm, dường như vừa nhìn thấy Trầm Khánh Khánh ông ta đã giật mình, nhưng cái giật mình nhanh chóng biến mất trong đáy mắt.
Ông ta không phải đạo diễn.
Trầm Khánh Khánh không nghĩ ngợi nhiều, đang muốn tự giới thiệu mục đích đến đây, không ngờ Ted biến sắc, mặt cắt không còn giọt máu, kéo tay Trầm Khánh Khánh về phía sau, cuống quýt chắn ánh mắt bọn họ giao nhau.
“Sao ông lại ở đây?” Ngữ điệu Ted không tốt chút nào.
Ngàn tính vạn tính, vẫn là tính sót, không ngờ người ta lại nhân cơ hội tới đây.
Ông bác lịch sự mỉm cười: “Nghe nói Trầm Khánh Khánh nổi tiếng xa gần đến casting, trước khi casting tôi muốn gặp cô một lần.”
Ông ta ra khỏi phòng, nhưng lại đóng cửa phòng lại.
Trầm Khánh Khánh không rõ lắm, nhưng cô cảm nhận được Ted đang rất bất thường, cậu ta vô cùng khẩn trương, rất đề phòng người này. Mà ông bác trước mắt này nhìn thì hiền lành, nhưng nhìn người không thể nhìn tướng mạo, Trầm Khánh Khánh nhanh chóng phản ứng kịp, không khỏi cảnh giác.
Ông bác lịch sự trực tiếp bỏ qua Ted, thành khẩn mời Trầm Khánh Khánh: “Cô Trầm, có thể nói chuyện cùng tôi một lúc không.”
“Bây giờ tôi muốn casting.” Trầm Khánh Khánh từ chối thẳng thừng.
Ông bác lịch sự thản nhiên nói: “Bây giờ cô có hai lựa chọn. Nói chuyện với tôi một lúc, có lẽ cô có thể tiếp tục casting, nếu không, thật xin lỗi, bây giờ cô có thể đi về.”
Trầm Khánh Khánh thầm cười lạnh, mặt ngoài bất động.
Ted lại nghiến răng nghiến lợi với kẻ này, bây giờ Trữ Mạt Ly không ở đây, anh còn có trách nhiệm bảo vệ Trầm Khánh Khánh an toàn. Nhưng bây giờ anh không thể kéo Trầm Khánh Khánh quay đầu bước đi, dù sao lần casting này thật sự rất quan trọng, cô mất bao công sức mới có được cơ hội, sao có thể lãng phí chứ. Tuy vậy anh cũng không thể để Trầm Khánh Khánh ở cùng ông ta, chuyện này đúng thực là đưa dê vào miệng cọp!
Trầm Khánh Khánh trầm mặc một hồi, bỗng nở nụ cười, nếu đã đến đây, vậy cô không thể bỏ lỡ cơ hội: “Được, nói chuyện gì?”
Ted vội vàng khuyên can: “Khánh Khánh, không được.”
Trầm Khánh Khánh lại khuyên giải an ủi cậu ta: “Sợ gì chứ, chỉ nói chuyện chút thôi.”
“Không được, anh tuyệt đối không cho em đi cùng ông ta.”
Nói chuyện một chút, hậu quả của nói chuyện một chút là cái gì, anh ta hết sức rõ ràng.
Nhìn vẻ mặt Ted có thể thấy người này thật sự nguy hiểm, Trầm Khánh Khánh hiếm khi thấy cậu ta kích động như vậy. Tuy hiện tại Trầm Khánh Khánh cũng rất khẩn trương, nhưng cô hiểu rõ, bây giờ cô chỉ cần lộ ra chút kích động thì liền thua, ngay cả cơ hội trở mình cũng không có.
Lúc này cô thật sự thấy may mắn vì mình là diễn viên, diễn bình tĩnh hay diễn thản nhiên, cô suy xét thấy cái nào cũng phù hợp cả.
Ông bác lịch sự đón phía trước, cười nói: “Cô Trầm, xin mời, tôi đã đặt chỗ ở quán cà phê bên cạnh.”
Quả nhiên là đến có chuẩn bị, Trầm Khánh Khánh không để ý Ted ngăn cản, quay lại mỉm cười: “Được.”
Niếp Bạch nhớ rõ lần đầu tiên gặp Trầm Khánh Khánh, là một cô gái trẻ tuổi đang yêu, tuy không phải rất xinh đẹp, nhưng mặt mũi cũng thanh tú, nghe nói Trữ Mạt Ly rất thích cô, cố tình khiến cô hoài thai con mình với ý định quyết đánh đến cùng, ép bố chấp thuận. Mang thai sáu tháng đã khiến cô mập lên, tuy luôn tỏ ra già dặn nhưng cô vẫn không che dấu được tính cách trẻ con. Cô không nói lời nào ngồi đối diện ông, nghe ông nói xong, sau đó mở miệng nói câu đầu tiên là: bây giờ ông đang đùa tôi sao?
Lúc này, Trầm Khánh Khánh vẫn ngồi đối diện ông như cũ, khuôn mặt không giống ngày trước, nhưng lại quyến rũ càng khiến người ta mê muội, mấy năm tôi luyện đã làm cô tỏa ra thần thái xuất chúng hơn người, bây giờ nhìn cô bình thản không lo sợ, khi nghe ông nói chuyện thì giấu diếm cảm xúc của mình, nụ cười dịu dàng không chạm tới đáy mắt, dường như ly cà phê trong tay hấp dẫn cô hơn lời ông nói rất nhiều, đợi cô uống xong một ly cà phê, cô mới mỉm cười chậm rãi nói: “Bây giờ ông đang đùa tôi sao?
Niếp Bạch hơi sửng sốt.
Năm đó, Trữ Mạt Ly đứt hơi khản tiếng hỏi ông, đối với phụ nữ, thậm chí còn là một cô gái, lại là một cô gái trẻ mang bầu, sao lại ra tay được?
Ông không trả lời được, ông chỉ là người thực hiện, nghe lệnh làm việc thôi.
Niếp Bạch sửng sốt: “Tôi không hiểu ý cô Trầm.”
Trầm Khánh Khánh đặt ly cà phê xuống bàn, cười nói: “Theo lời ông nói, tôi và Trữ Mạt Ly quả thật là ông trời tác hợp rồi. Ông xem, tôi là diễn viên, Trữ Mạt Ly cũng từng là diễn viên, bây gi