XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341648

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1648 lượt.

tình nguyện làm kẻ thế thân. Lúc ấy Trầm Khánh Khánh mặc kệ vấn đề này, là thế thân hay không thì cô tự biết, có làm kẻ thay thế hay không cũng là chuyện của mình cô. Ông ta còn nói, cô dám xác định tình cảm của Trữ Mạt Ly không có chút mục đích nào không? Trầm Khánh Khánh cười nhạt. Ông ta lại nói thêm, ông ta đánh cuộc Mạt Ly sẽ kết hôn với cô, nhưng, anh sẽ không cho cô một đứa con.
“Khánh Khánh?”
Anh vào nhà, gọi cô đang ngây ngốc.
Trầm Khánh Khánh hoàn hồn, dịu dàng cười: “Anh đi tắm trước đi.”
Nhân lúc Trữ Mạt Ly đi tắm, Trầm Khánh Khánh đi vào phòng ngủ, kéo ngăn kéo đầu giường, bên trong có một hộp “áo mưa” [1'>. Trừ lần đầu tiên phát sinh bất ngờ, chuyện ấy khó nhịn, sau này mỗi lần Trữ Mạt Ly đều sẽ dùng biện pháp an toàn. Thậm chí có một lần dùng hết áo mưa rồi, đến thời điểm mấu chốt anh lại cố nhịn xuống. Lúc ấy cô chỉ thấy anh thật lòng thương tiếc cô, dù sao rất nhiều đàn ông vì dục vọng mà không muốn dùng biện pháp an toàn, nên cô không nghĩ nhiều. Bây giờ nhớ lại, cộng thêm lời Niếp Bạch nói, còn có lần đầu tiên, Trữ Mạt Ly hỏi chu kỳ của cô, ý nghĩa trong đó là gì thì không cần nói cũng biết.
[1'> áo mưa: bao cao su.
“Áo mưa” bị Trầm Khánh Khánh siết trong tay, nắm lại buông, buông lại nắm, thử hoặc không thử, tin hay không tin?
Ánh đèn đầu giường chiếu lên sườn mặt cô, in lên một bóng mờ.
Trữ Mạt Ly từ phòng tắm đi ra liền thấy Trầm Khánh Khánh nhắm mắt tựa vào đầu giường, thần sắc không rõ.
“Ngày mai sẽ đóng máy, có phải em mệt chết rồi không? Anh ngồi xuống bên cạnh giường, đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô.
Trầm Khánh Khánh mở mắt ra, đáy mắt là nụ cười bình thản: “Em quen rồi.”
“Công việc thì sao?”
“Vẫn thuận lợi, có Ted giúp em xử lý thủ tục, em không mất nhiều công sức lắm.”
Trữ Mạt Ly nhìn cô chăm chú hồi lâu, lặng lẽ cúi người hôn xuống môi cô, ôm cô vào người. Mùi hương tươi mát trên người anh sau khi tắm lập tức bao quanh cô, nháy mắt khóa lấy trái tim cô, sau đó lắng đọng lại, yên bình. Mấy ngày không gặp đã nói nhớ thì có vẻ rất khoa trương, cô cũng không phải cô gái nhỏ gặp mối tình đầu, nhưng tư vị ngọt ngào này lại thấm sâu tận đáy lòng, Trữ Mạt Ly có thể khiến cô trở nên khác thường, giống như mối tình đầu vậy.
Hồi lâu, anh nói: “Anh đi Hồng Kông gặp ba.”
Trầm Khánh Khánh tựa vào trước ngực anh, đáp lời: “Vâng.”
“Mấy ngày nay có thể sẽ có người tìm em.”
Những lời này đã thật rõ ràng, cha con gặp mặt cũng không mấy vui vẻ.
“Ba anh rất khó chịu với em à?” Cô tất nhiên nói lời này như đùa cợt.
Nhưng Trữ Mạt Ly lại nghiêm túc trả lời: “Em tốt lắm. Nhưng ông ta yêu cầu rất nhiều, không ai có thể khiến ông ta vừa lòng.”
“Vâng.”
Anh hôn lên trán cô, dịu dàng nói: “Nếu có người đến tìm em, đừng để ý bọn họ, mặc kệ bọn họ nói gì, làm gì.”
Loại cảm giác xa lạ này dâng lên trong lòng Trầm Khánh Khánh, dường như đây không phải lần đầu tiên cô gặp được cảnh tượng như vậy, nhưng khi cố tìm hiểu lại vụt tắt, trong đầu lập tức trống rỗng.
Có lẽ trong khoảng thời gian này, là cô quá khẩn trương thôi…
“Vâng.” Trầm Khánh Khánh suy nghĩ, nhỏ giọng nói, “Thật ra như bây giờ rất tốt, ở cùng nhau không có nghĩa là phải có danh phận, nếu chúng ta vẫn như bây giờ, ba anh cũng không đối phó với chúng ta.”
Kết hôn thì thế nào chứ, hôn nhân chưa chắc có thể duy trì tình cảm chân thật nhất, cô đã trải qua một lần, đã sớm tỉnh ngộ. Nhưng, Trữ Mạt Ly dĩ nhiên không cho rằng như vậy, anh kéo cô cách anh một chút, trên mặt là lời nói vô cùng kiên quyết: “Không được, anh nhất định sẽ lấy em, anh phải để em danh chính ngôn thuận trở thành bà Trữ.”
Trầm Khánh Khánh sửng sốt, lập tức mỉm cười: “Không phải anh em không cưới, không phải anh em không lấy chồng.”
Trữ Mạt Ly đè cô xuống, khóe miệng mỉm cười, xấu xa nói: “Bây giờ mọi người đều biết em là người của Trữ Mạt Ly, còn ai dám lấy em?”
Không để cho Trầm Khánh Khánh cơ hội phản bác, lần này anh hôn môi cũng không nhẹ nhàng như vậy.
Đều nói tiểu biệt thắng tân hôn, quần áo Trầm Khánh Khánh cởi được một nửa, khăn tắm Trữ Mạt Ly đã sớm rơi trên mặt đất, sau khi động tình anh đưa tay lấy áo mưa đầu giường.
Trầm Khánh Khánh liếc nhìn qua, lại bình thản thu hồi tầm mắt.
Cô vẫn quyết định tin anh.
“Khánh Khánh…”
“Dạ?... A….”
Thời khắc hợp làm một, anh bỗng hôn lên môi, hôn lên chóp mũi, ánh mắt sáng rực nhìn cô: “Em sẽ nhẫn tâm với bọn họ, không phải anh.”






Theo ý Trữ Mạt Ly, tiệc đóng máy sẽ vô cùng náo nhiệt, Trầm Khánh Khánh khó có thể từ chối. Trước đó đã vướng phải quá nhiều scandal, cũng kéo theo không ít phiền phức cho đồng nghiệp trong đoàn, trong bữa tiệc đóng máy này Trầm Khánh Khánh đều kính rượu mọi người. Người nổi tiếng ắt nhiều thị phi, mọi người đều có thể thông cảm, dù sao trong giới giải trí thật giả lẫn lộn, đã không biết thì đừng nói bậy, hơn nữa mấy tháng Trầm Khánh Khánh ở đoàn phim vẫn quan tâm tới mọi người, dù ít dù nhiều, luôn cần chút quan hệ, nên không khí bữa tiệc đóng máy v