Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Xứng

Không Xứng

Tác giả: Tội Gia Tội

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341650

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1650 lượt.

ờ vẫn còn một chân trong làng giải trí, con hát vốn vô tình, hai con hát ở cùng nhau, có thể nói là vô tình đã có tình. Tôi từng ly hôn, nhưng Trữ Mạt Ly còn có con gái, nếu đều là hai lần đò, chẳng phải càng xứng sao. Hơn nữa, tôi giống người cũ của anh ấy, đủ để thấy Mạt Ly si mê không đổi, không có Trầm Khánh Khánh tôi thì sao, mai này còn có thể có Trần Khánh Khánh, Lí Khánh Khánh. Như thế xem ra, chúng tôi không ở cùng nhau thì thật đi ngược ý trời.”
Niếp Bạch không ngờ Trầm Khánh Khánh lại bẻ cong tất cả lời ông nói, kinh ngạc với sự bình tĩnh của cô, hơn nửa ngày mới tìm lại được tinh thần: “Cô Trầm, nói như thế này đi, bất kể như thế nào, cô cũng không thể tiến vào nhà họ Trữ, không bằng cô nên dự tính cuộc sống sau này đi. Điều kiện của cô không tồi, có thể lựa chọn người khác. Nếu bây giờ cô quyết định rời xa Trữ Mạt Ly, cô sẽ không ra đi tay trắng, chúng tôi sẽ cho cô một khoản bồi thường vừa ý.” Niếp Bạch đặt tấm chi phiếu trước mặt Trầm Khánh Khánh, “Hơn nữa lần casting này cô sẽ thuận lợi vượt qua. Nhưng nếu cô vẫn nhất quyết theo ý mình, đưa ra quyết định sai lầm, thì thật xin lỗi, hôm nay cô đến không một chuyến, casting đã chấm dứt rồi.”
Trầm Khánh Khánh lướt nhìn tờ giấy quý giá trước mặt mình, cầm lên mũi khẽ ngửi, nhẹ nhàng nói: “Ngài Niếp thấy mùi tiền này còn xa lạ với tôi sao? Ông có tiền, chẳng lẽ tôi không có tiền?” Cô rất hào phóng xé tấm chi phiếu: “Tìm tôi ra điều kiện rời xa Trữ Mạt Ly, điều kiện ấy à, cũng phải có thành ý chứ nhỉ, chút này thì tính là gì! Còn về casting, tôi tới vì đạo diễn, vai diễn kia thật ra rất bình thường, không có cũng chẳng sao.”
Niếp Bạch lại bị khí thế của Trầm Khánh Khánh áp bức, cô không còn là cô gái sắc mặt trắng bệch còn cậy mạnh trước kia, cô đã là Trầm Khánh Khánh gặp quá nhiều chuyện anh lừa tôi gạt - anh tới tôi đi.
Có những người, có những chuyện, sau khi tôi luyện giữa dòng đời, đã khác xa ngày trước.
“Nói như vậy, cô quyết tâm ở bên Trữ Mạt Ly?”
“Đúng vậy.” Trầm Khánh Khánh cảm thấy cuộc nói chuyện nên dừng ở đây, không cần nhiều lời vô nghĩa, vì thế khoan thai đứng dậy, “Ngài Niếp, ngày trước ông đích thực ép mẹ Liễu Liễu rời xa Trữ Mạt Ly, nếu bây giờ ông muốn viết lại chuyện xưa, thì thật xin lỗi, tôi không phải cô ấy.”
Nhưng vẫn có người, có một số chuyện sau khi tôi luyện giữa dòng đời, trước sau không thay đổi.
Niếp Bạch ngẩng đầu, thấy người trước mắt thì hơi hoảng hốt, tiếp tục tốt bụng khuyên nhủ: “Ngày trước cô… Người đó cũng nói với tôi như vậy, tuyệt đối không rời xa Mạt Ly, nhưng cuối cùng cô ấy vẫn rời đi. Vậy nên, đôi khi đừng quá chắc chắn, vận mệnh luôn trêu đùa con người. Cô Trầm, tôi chỉ là người đầu tiên, đưa ra điều kiện tốt nhất, đổi người khác làm, vấn đề sẽ không giải quyết đơn giản như vậy.”
“Nhưng tôi lại thấy rất hứng thú với điều kiện kế tiếp của các người.” Trầm Khánh Khánh cúi người uống hết ly cà phê nói, “Phiền ông thanh toán.”
“Cô Trầm.”
Trầm Khánh Khánh dừng lại, nhưng không quay đầu.
“Tôi thật sự không mong lại thấy cô chịu thương tổn, nghe tôi khuyên một câu, tính cách Trữ Mạt Ly luôn tranh giành tới mức người chết ta sống, nhưng điều này với ai cũng chẳng tốt đẹp gì, chỉ có cô mới có thể thay đổi kết cục như vậy.”
Trầm Khánh Khánh cười nhạo nói: “Ông tìm lầm người rồi, vì tính tôi cũng phải tranh giành tới mức người chết ta sống, mọi người đều có qua có lại.”
Sau hai ngày bình an vô sự, Trầm Khánh Khánh muốn truy hỏi Ted về chuyện ông Niếp hiếm có và vợ cũ của Trữ Mạt Ly, nhưng Ted vẫn ấp úng không chịu nói rõ, nói là có một số việc cậu ta không thể nhiều lời sau lưng Trữ Mạt Ly. Trầm Khánh Khánh nhìn cậu ta khó xử, cũng không truy hỏi nữa. Nhưng cô vẫn để trong lòng, Niếp Bạch gọi người nọ là bạn gái của Trữ Mạt Ly, có thể thấy bọn họ vẫn chưa kết hôn, một cô gái tình nguyện mang thai trước khi cưới, yêu một người đàn ông bao nhiêu mới có thể có can đảm như vậy chứ. Nghĩ tới việc bọn họ có thể bị ép phải rời xa, Trầm Khánh Khánh không khỏi buồn bực kém vui.
Ngày thứ ba, Trữ Mạt Ly vội vã trở về, vào cửa cũng chưa cả cởi giày, câu nói đầu tiên chính là: “Em không đi casting chứ?”
Ngày đó Trầm Khánh Khánh không chắc chắn Ted có tới sân bay gọi Trữ Mạt Ly quay về không, sau cũng không cho phép cậu ta lắm lời với Trữ Mạt Ly, dĩ nhiên không nói anh biết chuyện Niếp Bạch tìm tới cửa, dù sao cô cũng đã đuổi người đi rồi, không cần để anh phải hao phí tinh thần.
Trữ Mạt Ly nhíu mày, nhìn cô chằm chằm, dường như đã xác định lời này thật giả dối. Cô không thể không thích vai diễn này, nếu không sẽ không mất nhiều công sức như vậy để liên hệ với đạo diễn, hạ mình tới casting.
“Một vai diễn tốt cũng không thể cầu, có thể vai diễn sau sẽ thích hợp với em hơn.” Nét mặt Trầm Khánh Khánh không hề có sơ hở.
Trữ Mạt Ly đang muốn hỏi thêm, Liễu Liễu đã chạy đến nhào vào lòng anh: “Ba ba, ba đã về rồi.”
Trầm Khánh Khánh đứng bên cạnh thấy vẻ ôn hòa của Trữ Mạt Ly, không hiểu sao lại nhớ tới lời nói của Niếp Bạch.
Ông ta nói, cô cũng là người kiêu ngạo, sao lại