Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341728
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1728 lượt.
óng viên, chỉ mỉm cười dịu dàng đáp lại.
Đột nhiên, có một phóng viên nói lớn vào tai Trầm Khánh Khánh: “Cô Trầm, hôm nay ngài Trữ Mạt Ly có tới hội trường tham gia tiệc khởi quay không?”
Chân Trầm Khánh Khánh vừa nâng lên, đang muốn tiếp tục đi, đột nhiên đám người bên kia bắt đầu xôn xao, sau đó xôn xao càng lúc càng lớn, nổi lên tiếng kêu sợ hãi cùng tiếp thở gấp, động tĩnh thật quá lớn, Thuyền Trưởng không khỏi nói thầm một câu: “Chẳng lẽ là Phương Thuấn? Trừ hắn ra, không có ai nổi tiếng hơn chị Khánh Khánh đâu.”
Trong lòng Trầm Khánh Khánh nhảy dựng lên, không tự chủ được nhìn về phía ấy.
Sau đó, đập vào mắt lại là bóng người vô cùng quen thuộc.
Chỉ là, hôm nay dường như anh đặc biệt anh tuấn.
Từ giây phút anh xuống xe lộ diện, Trầm Khánh Khánh bỗng thấy váng đầu.
“Là Trữ Mạt Ly!”
Vù vù vù, một đám phóng viên dường như không muốn sống nhào tới Trữ Mạt Ly. Bên người Trữ Mạt Ly có vài vệ sĩ bảo vệ, chỉ là hào quang quanh anh lập tức có thể hấp dẫn ánh mắt mọi người, rốt cuộc không thể chuyển đi.
Trữ Mạt Ly chậm rãi đi tới, không hổ là siêu sao từng lấp lánh dưới ánh đèn flash, đối mặt với ống kính vẫn bước đi thong thả ung dung, dáng vẻ xuất chúng bất phàm, mỉm cười như có như không, vừa không làm mất vẻ lạnh lùng lại không mất đi độ thần bí. Anh không cần dùng quá nhiều điệu bộ, chỉ đứng thôi cũng đủ làm cho người ta điên đảo thần hồn.
Mãi đến khi anh đi đến trước mặt Trầm Khánh Khánh, cô vẫn chưa phản ứng lại anh tới đây làm gì. Cô còn đang trong tình trạng choáng váng, có lẽ tối qua ngủ quá ít rồi.
“Khuôn mặt cứng ngắc thế làm gì, tất cả mọi người đang chụp ảnh.” Trữ Mạt Ly ghé sát vào người cô, khẽ nhắc.
Hồn Trầm Khánh Khánh trong phút chốc quay trở lại, kéo khóe miệng, hiện lên nụ cười hoàn mỹ nhất, đè thấp giọng nói: “Anh tới làm gì?”
“Không phải em mời tôi sao?”
Trầm Khánh Khánh kinh ngạc: “Khi nào vậy?”
Trữ Mạt Ly bình tĩnh: “Tối qua.”
Trầm Khánh Khánh không biết cô đã mời Trữ Mạt Ly lúc nào, hoàng đế có lối suy nghĩ thật khác người.
Sự xuất hiện của Trữ Mạt Ly thật sự là ngoài dự tính, chỉ chốc lát, đạo diễn Lí nghe tiếng chạy đến, phía sau còn dẫn theo một đám diễn viên, nhân viên cùng rất nhiều phóng viên thi chạy trăm mét tiến lên.
Trữ Mạt Ly, dù đã nhiều năm quy ẩn giang hồ, chỉ cần anh xuất hiện thì lực sát thương vẫn vô hạn như cũ.
“Trữ tổng, sao ngài lại đến đây?” Đạo diễn Lí vừa mừng vừa sợ.
Trữ Mạt Ly bắt tay ông, tao nhã: “Tới chúc mừng bộ phim mới của đạo diễn Lí.”
Sau đó đưa một món quà.
Lễ khởi quay “Nữ hoàng áo trắng” quả thật đưa tới lời chúc từ bốn phương tám hướng, nhưng khiến Trữ Mạt Ly tự mình xuất hiện chúc mừng, có thể khẳng định mặt mũi vị đạo diễn ấy lớn như thế nào. Mặc dù quan hệ giữa Lí Chí Vân và Trữ Mạt Ly gần, nhưng không gần đến mức như vậy. Trong lòng Lí Chí Vân cũng biết, lập tức dời ánh mắt đến Trầm Khánh Khánh.
Được mọi người chú ý, áp lực của Trầm Khánh Khánh rất lớn, may mắn có kính đen che, người khác không nhìn ra vẻ mặt bối rối này của cô.
“Nếu người đã đến đủ, chúng ta đi cắt băng trước đi.” Đạo diễn Lí đề nghị.
Trầm Khánh Khánh cùng Trữ Mạt Ly vào vị trí trung tâm, được mọi người ủng hộ, Trữ Mạt Ly rõ ràng không phải diễn viên chính, mà lại được quan tâm nhiều nhất, danh hiệu hoàng đế không phải trò đùa. Khi mọi người tập trung đông đủ, Trầm Khánh Khánh mới phát hiện Phương Thuấn đã tới rồi. Mặc dù hắn đang cười, nhưng loại nụ cười chuyên nghiệp này không tránh khỏi ánh mắt của Trầm Khánh Khánh, tốt xấu gì hắn cũng là diễn viên nam chính, bị người ta giành lấy hào quang, có là ai cũng sẽ không vui vẻ.
Chỉ là… khi hàng thật với hàng giả ở cùng một nơi, không phải Trầm Khánh Khánh không công bằng, nhưng thấy thế nào thì hàng thật cũng hấp dẫn hơn.
Quần chúng vây quanh hội trường rất nhiều, mặc dù bao vây chắc chắn, nhưng vẫn có không ít fan chen vào, trong đó đủ cả y tá hộ lý mặc áo blouse. Một đám bọn họ đã sớm nghe được thông tin, tất cả đều chuẩn bị mà đến, mỗi người thủ sẵn một camera, vội vàng chụp hình.
Dựa theo tính cách của đạo diễn Lí Chí Vân, lễ cắt băng đơn giản gọn nhẹ, mỗi người bày ra một tư thế, chụp một tấm, đọc diễn văn và vân vân cũng thực ngắn gọn. Chỉ là, phóng viên là loài phải tận dụng triệt để, thừa dịp Trữ Mạt Ly còn chưa đi, lập tức đặt câu hỏi: “Xin hỏi ngoài lời chúc tới đoàn phim, ngài Trữ Mạt Ly còn có lời nào muốn nói với cô Trầm Khánh Khánh không?”
Bất kể như thế nào, đều phải đặt tên Trầm Khánh Khánh lên trên.
Trữ Mạt Ly ẩn lui nhiều năm như vậy chưa bao giờ nhận phỏng vấn nào của truyền thông, dù là trong buổi họp báo hôm nọ. Hôm nay, mặc dù không tính là phỏng vấn chính thức, nhưng Trữ Mạt Ly lại trả lời vấn đề này, anh nói chuyện bằng giọng rất êm tai, tao nhã như đàn vi-ô-lông: “ “Nữ hoàng áo trắng” là một bộ phim truyền hình có nội dung kịch tính, tôi chúc bộ phim thành công, cũng mong muốn mỗi diễn viên đều có biểu hiện xuất sắc nhất, thể hiện được hết khả năng của mình.”
“Hôm nay ngài và cô Trầm mặc đồ đôi phải không?”
Bỗng