Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1730 lượt.
mặt với chuyên viên hóa trang đang tùy ý giở đông sờ tây trên đầu cô, chuyên viên hóa trang bỗng dừng lại, dường như muốn nói ra ý mình nhưng lại không biết phải mở miệng như thế nào.
“Có vấn đề gì?”
Nhà hóa trang khó xử nói: “Vừa rồi tôi nghĩ nếu cô cắt tóc ngắn, hẳn sẽ đạt hiệu quả tốt nhất. Chỉ là…”
Anh ta nhìn mái tóc xoăn dài đến thắt lưng của Trầm Khánh Khánh thì không nói thêm gì nữa, mái tóc đẹp như vậy hẳn đã dưỡng thật lâu, thoáng cái cắt đi thì ai cũng đều luyến tiếc.
Trầm Khánh Khánh quả nhiên thất thần rất lâu đó, cô quấn một lọn tóc dài nhìn lại.
8 năm trước tóc cô vẫn ngắn, từ khi quen biết Quý Hàm, cô bắt đầu nuôi tóc dài.
Bởi vì Quý Hàm nói, anh thích tóc dài.
Bên kia, đạo diễn Lí đã hết kiên nhẫn chờ đợi, Ada vội chạy tới ghé vào tai ông ta nói vài câu, ông ta lại chau mày thúc giục: “Vậy nhanh lên.” Quay đầu lại nói với nhân viên đoàn phim, “Giải lao nửa tiếng.”
Mọi người không biết xảy ra chuyện gì, song đạo diễn đã ra lệnh giải lao thì phải giải lao. Trữ Mạt Ly gọi Ted tới, nói: “Đi xem sao.”
Chỉ chốc lát, Ted từ phòng hóa trang trở ra, thần sắc có phần cổ quái, lại có phần mừng rỡ, Trữ Mạt Ly giữ tay anh ta lại: “Làm sao vậy?”
Ted lắc đầu, nói quanh co: “Hay là, anh tự mình đi xem đi?”
Trữ Mạt Ly đứng dậy trực tiếp đến cửa phòng hóa trang, gõ cửa nói: “Là tôi, có thể vào không?”
Bên trong vang lên tiếng nói của Trầm Khánh Khánh: “Vào đi.”
“Nhắc anh một câu, bình tĩnh.” Ted bỗng đè cánh tay Trữ Mạt Ly đang đẩy cửa, cười nói.
Trữ Mạt Ly cảm thấy rất hứng thú “Ừ” một tiếng, cũng không quanh co nữa.
Trữ Mạt Ly đẩy cửa đi vào, mới vừa liếc nhìn, đột nhiên giật mình dừng lại.
Trầm Khánh Khánh ngồi trước gương, nhắm mắt hỏi chuyên viên hóa trang phía sau: “Có được không?”
Chuyên viên hóa trang vừa lòng thu tay lại, nói: “Hoàn mỹ.”
Trầm Khánh Khánh hít một hơi, chậm rãi mở mắt ra, nhất thời đối với gương mặt bản thân trong gương cảm tưởng như trong mộng, cô quay đầu, giơ tay sờ tới mái tóc ngắn bên tai, trong lòng có khoảng trống mơ hồ, cũng không biết vì sao lại có phần hoài niệm.
“Chị Khánh Khánh.”
Ada đưa áo blouse trắng cho cô, Trầm Khánh Khánh nhận lấy mặc vào, khi đứng trước gương, khí thế cả người trở nên thanh tân sắc sảo, thiếu đi phần xinh đẹp lạnh lùng, hơn một phần khí khái, dung mạo thể hiện sự tự tin và tài hoa của một nữ bác sĩ.
Đây mới là nữ hoàng áo trắng.
Trầm Khánh Khánh đi về phía Trữ Mạt Ly: “Tìm tôi?”
Không trả lời.
Trầm Khánh Khánh ngẩng đầu, nhận thấy ánh mắt kinh ngạc của Trữ Mạt Ly đang dừng lại trên người cô, anh nhìn không chớp mắt, chỉ là ánh mắt rất trống rỗng, như cách tầng tầng lớp lớp sa che mặt.
“Này.” Trầm Khánh Khánh quơ quơ tay trước mặt Trữ Mạt Ly.
Ted từ sau đẩy anh một cái, Trữ Mạt Ly lấy lại tinh thần, lập tức ho nhẹ che dấu, chỉ chốc lát, lại nhìn cô.
“Nhìn tôi như thế làm gì? Khó coi lắm à?”
Trầm Khánh Khánh quen tay vuốt vuốt tóc, ánh mắt Trữ Mạt Ly có điểm kỳ lạ, thấy cô như vậy tim đập nhanh hơn, không được thoải mái.
“Ha ha, chắc Mạt Ly lần đầu tiên thấy em để tóc ngắn, nên không quen, đúng không?” Ted ném cho Trữ Mạt Ly một ánh mắt, phản ứng Trữ Mạt Ly có phần ngoài dự kiến của anh ta.
Trữ Mạt Ly nhắm mắt lại, giọng nói khôi phục vẻ bình tĩnh: “Phong cách này của em thích hợp với vai diễn hơn.”
“Tôi cũng nghĩ như vậy.” Trầm Khánh Khánh cảm thán, “Đáng tiếc tôi nuôi lâu như vậy.” Nói xong quay đầu lại, không đành lòng nhìn mớ tóc dài trên mặt đất.
“Cắt đi… chưa hẳn là chuyện xấu.”
“Hả?”
Trầm Khánh Khánh bỗng sửng sốt, không biết từ khi nào tay Trữ Mạt Ly đã đưa lên vuốt mái tóc ngắn của cô, Trầm Khánh Khánh còn chưa kịp phản ứng, Trữ Mạt Ly đột nhiên thu tay lại, giống như đang trốn tránh điều gì, anh chợt xoay người đi ra cửa: “Tôi đi trước.”
Trầm Khánh Khánh không hiểu ra sao, soi qua soi lại trong gương: “Rất kỳ lạ nhỉ?”
Trữ Mạt Ly đi rất nhanh, Ted chạy đuổi theo anh, nhưng đuổi theo thì lại không biết nói gì mới tốt, sợ nói sai sẽ làm tổn thương Trữ Mạt Ly.
Rất khó tưởng tượng nội tâm mạnh mẽ như Trữ Mạt Ly lại không dám hồi tưởng về quá khứ.
“Mạt Ly, anh ổn không?”
Trữ Mạt Ly nhanh hơn một bước, vội đi ra cửa bên, qua nửa ngày, mới đáp lại một tiếng: “Không sao.”
Sắc mặt anh không giống như không có việc gì.
“Anh không thích vẻ ngoài này của cô ấy à?”
“Tôi nói không sao!” Trữ Mạt Ly bỗng quay lại lớn tiếng nói, Ted lập tức câm miệng.
Trữ Mạt Ly vỗ trán, lắc đầu: “Giúp tôi hủy bỏ lịch trình chiều nay.”
“Được.” Ted đành nói, “Nếu có chuyện gì anh nhất định phải gọi cho tôi.”
Trữ Mạt Ly ngồi trên xe, lơ đãng gật đầu, sau đó phân phó lái xe rời đi.
“Ted?”
Ted nhìn qua gương chiếu hậu, quay đầu lại: “Trịnh Thị?”
“Em đến đây làm gì?” Mắt Trịnh Thị sáng lên, kích động đi về phía cậu ta, mà khi anh ta nhìn thấy người trong xe, lập tức thay đổi sắc mặt, “…Trữ Mạt Ly”
Trữ Mạt Ly nâng mí mắt, nhìn lướt qua Trịnh Thị, hình như đã gặp qua ở đâu, sau đó kết luận, không nhớ rõ khuôn mặt này.
Trịnh Thị lách q