Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.
nhiên có người tinh mắt, nhận ra bộ váy ngắn đen của Trầm Khánh Khánh và tây trang đen của Trữ Mạt Ly có thể nói là sự phối hợp tuyệt vời. Lúc này Trầm Khánh Khánh mới nhận thấy được tình hình, vừa cúi đầu nhìn, quả nhiên rất xứng, nhất thời cô cảm thấy rất không thoải mái, lúc đó dường như tay chân không biết phải đặt sao cho hợp lý.
Tuy nhiên, đối với vấn đề này, Trữ hoàng đế chỉ nở một nụ cười tế nhị, chọc người ta mơ màng vô tận.
Khi chụp ảnh, Trữ Mạt Ly ở bên cạnh Trầm Khánh Khánh nói thầm: “Trùng hợp thật, em cũng mặc màu đen.”
Trầm Khánh Khánh hừ hừ: “Ha ha, là trùng hợp, anh sẽ không cố tình đâu nhỉ?”
Trữ Mạt Ly hơi nghiêng đầu, anh vừa muốn nói gì, lại đột nhiên dừng lại, Trầm Khánh Khánh nhạy cảm nhận ra nhiệt độ trong mắt Trữ Mạt Ly đã tăng vài phần.
Trầm Khánh Khánh nghi ngờ quay đầu đi, bỗng cô thấy trên lưng căng cứng, tay Trữ Mạt Ly đặt sau lưng cô ngăn lại cử động của cô: “Mỉm cười.”
Tay anh như có dòng điện lớn, Trầm Khánh Khánh không dám cử động một chút nào: “Anh để tay đó làm gì hả? Bỏ ra mau.”
“Cho tôi chút thể diện đi, tôi là người theo đuổi.” Trữ Mạt Ly theo sau, tay cầm một chiếc túi to đưa cho Trầm Khánh Khánh: “Quà tặng em.”
Trầm Khánh Khánh khó có thể che dấu kinh ngạc, nhưng suy nghĩ kỹ lại, người đàn ông này đúng là người nghiện chơi trò theo đuổi, cô trêu chọc: “Nhẫn kim cương tôi không thích nhận, tôi thích động tác anh làm tối qua hơn đấy, nhưng tôi không nhìn rõ lắm, khi nào lại làm lần nữa nhỉ?”
Trữ Mạt Ly mặt không đổi sắc, dường như chuyện kia không ảnh hưởng gì tới anh: “Không xuất bản nữa.”
Trữ Mạt Ly quay đầu đi, ánh mắt lạnh bạc dừng trên người ở cách đó không xa.
Quý Hàm một thân áo blouse, như làm nền cho hội trường náo nhiệt, hờ hững chăm chú nhìn vào tất cả.
Lời tác giả: đơn giản rõ ràng, một, nhanh, nỗ lực thay đổi. Hai, nội dung truyện tiến triển thuận lợi, mọi người đừng vội ~
Các đồng chí không cần khách sáo! Nói một tiếng đi!
Bên trong bệnh viện hạng nhất sôi trào, giờ nghỉ trưa, mấy y tá nhỏ tán gẫu líu ríu không ngớt, có mấy người đưa ra vài tấm ảnh chụp trộm, vô cùng hưng phấn. Từ tháng trước đã nghe phong thanh nói có đoàn phim đến quay phim ở sân này, nhưng tất cả mọi người từ lớn đến nhỏ đều cho là giả, không ngờ mấy ngày nay lại có nhân viên mang đạo cụ đến bố trí ở sân, tới hôm nay thì đạo diễn diễn viên đều đến đây, một đế một hậu đã khiến mọi người mở mắt, không ngờ còn có cả đại thần.
Quý Hàm ăn cơm xong không nói một lời, nhìn cặp lồng cơm chằm chằm rồi ngẩn người, không biết suy nghĩ cái gì.
“Bác sĩ Quý, anh không thoải mái sao?”
Mặc dù Tiếu An đang nói chuyện phiếm, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi người Quý Hàm, từ sáng cô đã thấy Quý Hàm có điểm không thích hợp, dường như anh trầm mặc hơn so với ngày thường.
Quý Hàm ngẩng đầu, tìm tiêu cự, sương mù trong mắt dần dần tản ra: “Không sao.”
Quý Hàm suy nghĩ hồi lâu, ánh mắt xuyên qua cửa sổ nhìn ra tòa nhà lớn cách đó không xa, hít sâu một hơi: “Tôi biết rồi.”
“Phải như thế chứ!” Trịnh Thị vỗ ngực, “Lát nữa tôi hẹn cô ấy ra, anh phải nắm chắc cơ hội đấy!”
“Cắt!”
Đây là lần thứ 8 đạo diễn Lí hô dừng, theo tiếng hô này, cả đoàn phim càng cảm thấy khẩn trương.
Trầm Khánh Khánh bình tĩnh đi đến, bạn diễn Phương Thuấn của cô cũng xem như bình tĩnh. Đạo diễn Lí Chí Vân có tiếng là đạo diễn ma quỷ, không nhìn tận mắt thì tuyệt đối không thể tưởng tượng được người bình thường ôn hòa cẩn trọng này, một khi ngồi sau màn ảnh giám thị thì tính cách đột biến, xoi mói, nghiêm khắc, xảo quyệt đến mức người người căm phẫn. Diễn viên bị ông mắng phát khóc là chuyện thường tình, lời nói khó nghe như thế nào ông cũng đều nói được. Khi lần đầu tiên Trầm Khánh Khánh tiếp nhận vai diễn của ông, kiên cường chịu đựng không rơi lệ, nhưng lát sau về tới nhà thì không kìm được nước mắt. Vậy nên, nhận lời diễn phim của đạo diễn Lí cần phải có năng lực và khả năng chịu đựng siêu sao, Trầm Khánh Khánh đã tập mãi thành quen.
“Phương Thuấn, đại ảnh đế, anh rốt cuộc có hiểu rõ kịch bản không vậy? Quay đến 8 lần còn không đạt, những giải thưởng của anh chỉ là vật trang trí thôi à?” Đạo diễn Lí giơ kịch bản trước mặt Phương Thuấn rồi chỉ trích, Phương Thuấn cố gắng duy trì gương mặt tươi cười đã cứng lại.
Sau khi nói xong đạo diễn Lí đổi sang phê bình Trầm Khánh Khánh, “Còn Khánh Khánh, cách ăn mặc của em như thế này không giống nữ bác sĩ tài hoa chút nào cả, hóa trang đâu, chưa ăn cơm hả?”
Chuyên viên hóa trang hoảng loạn vội vàng chạy tới, dẫn Trầm Khánh Khánh xuống dưới tạo hình lại một lần nữa.
Đạo diễn Lí xoay người về phía đám phóng viên đang thập thò khát khao chụp được Trữ Mạt Ly, quát: “Các anh làm cái gì? Cho các anh quan sát không phải cho các anh làm phiền, thu ngay cái chân lại cho tôi!”
Cả trường quay nhàn hạ nhất vẫn luôn là Trữ Mạt Ly, vị đại thần tôn quý này vậy mà cũng không vội đi, vẫn ngồi bên cạnh đạo diễn Lí xem quay phim.
Mà bên kia Trầm Khánh Khánh đối