Tác giả: Tội Gia Tội
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1762 lượt.
yện này có trong hợp đồng của em với anh ta, em không thể cho ai biết. Về chuyện tới nhà anh ta, em có thể nói với anh rằng, chỉ thuần túy là gặp con gái anh ta, quan hệ giữa em với đứa bé không tồi, trong hợp đồng anh ta quy định em phải đến thăm nó định kỳ.”
“Chuyện này em nói với anh làm gì, nên nói trực tiếp với cậu ta.”
Trầm Khánh Khánh thở dài: “Em đã nói từ lâu rồi, nhưng lúc ấy anh ta nghe không vào, tới giờ, em cũng chán rồi, Thị Thị, đừng xen vào chuyện của bọn em, suốt ngày cãi nhau với Ted cũng không tốt đâu.”
Trịnh Thị thốt lên: “Anh sốt ruột, sao anh có thể để bọn em tan vỡ được. Khánh Khánh, cho cậu ta một cơ hội nữa đi.”
Trầm Khánh Khánh đang tự hỏi, Ada ở cách đó không xa đã thấy cô, gọi cô về quay phim.
“Như vậy đã, em phải đi quay.”
Trầm Khánh Khánh vội vàng tắt điện thoại, loa ngoài điện thoại của Trịnh Thị vang lên giọng nói rất vội vàng.
Trịnh Thị nghiêng đầu, nhìn Quý Hàm nãy giờ vẫn không nói gì, lại nghe lén tất cả nói: “Thế nào?”
“Tôi rất muốn biết hợp đồng của cô ấy với Trữ Mạt Ly là cái gì, nhưng cô ấy lại không cho tôi biết.” Mặt Quý Hàm trầm như nước, thật dọa người, “Trữ Mạt Ly rất không đơn giản, hắn nhất định có mục đích.”
Trịnh Thị cũng gật đầu liên tục: “Tên Trữ Mạt Ly này vừa nhìn đã biết tâm tư rất sâu, có vẻ quỷ kế đa đoan, không biết hắn có ý định gì. Cậu nói xem người đàn ông này mặt có dày không, đã có cả con rồi, còn cướp vợ người khác, Khánh Khánh đừng bị hắn lừa…”
Quý Hàm nhíu mày, có phần ảo não nói: “Ngay từ đầu tôi không nên hanô ấy bước chân vào làng giải trí, lại càng không nên để cô ấy đi cầu…” Quý Hàm đột nhiên im bặt, lạnh han nói về phía chỗ rẽ, “Ai ở đó?”
Một lát sau, một thân hình mảnh khảnh chậm chạp bước ra.
Tiếu An lo lắng nhìn Quý Hàm, lại cuống han cúi đầu, xấu hổ nói: “Không phải em cố tình, em vừa đi ngang qua…”
Quý Hàm không định nghe cô giải thích cố tình hay không, anh cắt ngang cô: “Mặc kệ cô nghe được cái gì, tôi hy vọng cô có thể giữ bí mật.”
Vẻ mặt Quý Hàm vẫn lạnh han như trước, anh cũng không nhìn Tiếu An, bước nhanh qua mặt cô, khi đi qua mang theo một cơn gió, khiến thân hình cô không khỏi co rụt lại.
Trịnh Thị thấy cô gái nhỏ đang mất hồn, an ủi: “Đừng để tâm, gần đây tâm trạng bác sĩ Quý không được tốt lắm, anh ta cũng đối xử với anh bằng cái thái độ này.”
“Là thật sao?” Tiếu An ngẩng đầu, nội tâm bị dày vò khiến khuôn mặt nhỏ nhắn tiều tụy lạ thường, “Trầm Khánh Khánh và bác sĩ Quý, là vợ chồng?”
“Anh có thể hiểu được tâm trạng của em, chuyện này rất khó tin, có điều nó vô cùng chính xác, bọn họ đã kết hôn năm năm. Đây là một bí mật, em không thể nói với bất cứ ai, nếu không, Quý Hàm sẽ gặp phiền toái.” Trịnh Thị vỗ vai Tiếu An, cảm thán bả vai kia yếu ớt như giây tiếp theo sẽ sụp đổ, lại ngượng nghịu thu tay lại, “Không phải bác sĩ Quý không biết tâm ý của em, chẳng qua anh ta không có cách nào nói rõ. Nếu bây giờ em đã biết tình hình rồi, thì đừng ôm ảo tưởng gì nhiều.”
Trịnh Thị rất quan tâm cô gái nhỏ bị tổn thương, để cô một bình tĩnh một chút, chỉ là cậu ta vừa đi, Tiếu An mạnh mẽ nắm chặt tay, lẩm bẩm: “Anh ấy vốn không vui vẻ, loại hôn nhân này…”
Hôm nay Trầm Khánh Khánh kết thúc công việc rất muộn, vội vội vàng vàng đeo kính chạy đến quán lẩu, Quân Quân đã sớm hết kiên nhẫn để chờ. Cô nàng mặc áo da ngắn màu đen, cởi áo ra, ăn uống kinh hoàng, thấy Trầm Khánh Khánh đến cũng không tiếp, tiện tay chỉ chỉ vị trí bên cạnh, lại chiến đấu với thịt dê.
Trầm Khánh Khánh ghét bỏ nói: “Sao cậu như quỷ đói đầu thai vậy.”
Quân Quân vội gật đầu, nghiêm túc nói: “Cậu nói đúng đấy. Ôi, ăn thật đã, mấy ngày nay thu âm, không được ăn cay… Nghẹn chết mình, mau lên, cậu ăn đi.”
Trầm Khánh Khánh ngả đầu mệt mỏi nói: “Không có gì văn…”
Quân Quân cũng chẳng nâng mắt lên, lập tức nói tiếp: “Hoàng đế chưa đổi truyện cười cho cậu, cậu chưa no hả?”
“Cậu mở miệng là nói chuyện xấu…” Trầm Khánh Khánh vừa muốn nhào tới véo cô, điện thoại vang lên.
Quân Quân tinh mắt, xuống tay thật chuẩn, một phen giật lấy điện thoại của Trầm Khánh Khánh, nhảy ra một bên rồi hưng phấn mở ra, quả nhiên là BTDMW.
Trầm Khánh Khánh bước một bước dài, xông lên nói: “Trả lại cho mình.”
Quân Quân lách mình, trốn ra một góc bàn khác, vui mừng nói: “Không cho, ha ha, để trẫm xem xem khanh của trẫm nói gì.”
“Dịch Quân, lập tức trả cho mình, không được đùa, 1, 2…” Trầm Khánh Khánh thật sự nóng giận, chụp lấy cái bàn, lên mặt quát.
“Ai da, gấp thế làm gì. Tiểu Khánh Khánh, cậu thật đáng yêu.”
Quân Quân trả điện thoại cho Khánh Khánh, Trầm Khánh Khánh ngồi lên ghế, né tránh Quân Quân mở lại phần tin nhắn.
Quân Quân bắt đầu lên giọng, han cô: “Trời ạ, còn sợ mình nhìn trộm cơ đấy. Khánh Khánh này, cậu bắt đầu che chở hoàng đế từ bao giờ vậy?”
“Không han quan.”
Trầm Khánh Khánh cầm điện thoại, giả vờ ăn lẩu.
Quân Quân níu lấy tay cô, làm nũng: “Nói đi!”
“Nói cái gì.”
“Nói đi, với mình thì có gì phải ngại.”
“Cậu muốn mình nói cái gì? Hoàng đế có phải hoàng đế không à?”
“Đâ