Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341827
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1827 lượt.
lúc chúng tôi tu sửa lại thì đều đổi thành máy móc rồi, trong nhà ma không có ai hết. Mấy bàn tay bắt lấy chân khách chỉ cần giãy nhẹ một cái là sẽ tự động thả ra thôi”.
Hắn nói như thế…
Vào trong hậu đài làm việc của người ta tôi mới phát hiện, hóa ra đoạn đường chúng tôi đi lòng vòng trong bóng tối lâu như thế chỉ là một kết cấu hình tròn, bên trong là các loại đạo cụ đan xen vào nhau, thi thoảng còn có thể nghe thấy tiếng thét của khách vừa mới vào.
Du khách vừa đi vừa chạm vào các cơ quan liên tục, đạo cụ ở bên trong hậu đài không ngừng bay vọt ra rồi thu về. Gương mặt mà tôi nhìn thấy thực ra chỉ là một bộ mặt của yêu quái mặc đồ trắng, đường đi của nó rất đơn giản, áp sát đất di chuyển từ trái sang phải, sau đó nhảy ra từ một chỗ đã được thiết kế để dọa người. Khi tôi cúi người xuống nhìn vào miệng lỗ tối om kia thì đúng lúc trông thấy nó đang bay qua, tôi sợ hãi tới mất cả tâm trí, nửa đoạn đường sau cứ cúi gằm mặt mà đi, đương nhiên không thấy cảnh nó nhảy ra từ chỗ đáng lý phải xuất hiện.
Chân tướng rõ ràng, tôi thở phào một hơi.
Vì quần áo bị dính cả một mảng màu đỏ lớn trông như máu nên kế hoạch tới khu vui chơi quyến rũ đàn ông của tôi bị ảnh hưởng nghiêm trọng, cuối cùng đành kết thúc sớm.
Sau khi lên xe, Tần Mạch nửa cảm khái, nửa tức cười, nói: “Hôm nay em tới đây để biểu diễn sự thê thảm của câu thành ngữ ‘tiền mất tật mang’ cho tôi xem đấy hả?”. Tôi trợn mắt lên trừng hắn một cái, hắn vừa quay xe vừa trêu chọc tôi, “Hay em muốn nói cho tôi biết, rốt cuộc làm chơi ăn thật thì phải như thế nào?”.
“Mẹ kiếp, đây sẽ không tin vào phim Hàn Quốc nữa, cái gì mà công viên trò chơi là nơi tạo ra hồi ức đẹp đẽ chứ!”. Tôi bực bội quay đầu đi không nhìn hắn. Phong cảnh ngoài cửa sổ trôi qua liên tục, tôi quét mắt nhìn hắn một lúc, nhỏ giọng hỏi: “Tần Mạch, rốt cuộc hôm nay anh có bị quyến rũ không hả… chút xíu xíu thôi?”.
Hắn trầm ngâm một hồi, như đang cân nhắc xem trả lời như thế nào: “Hà Tịch, làm một so sánh nhé, nếu so sánh việc quyến rũ đàn ông với bắt cá, nếu em tung lưới, tôi sẽ lặng im ngoan ngoãn phối hợp chui vào lưới. Nhưng mà…”.
“Nhưng mà?”.
Hắn thản nhiên liếc nhìn tôi: “Em dựng một cỗ đại bác, dùng lưỡi mác săn cá voi để đâm tôi một nhát”.
“Thế thì sao?”.
“Giờ xác tôi tan nát trôi trên mặt biển ấy, em xem xem”.
Trong xe yên tĩnh rất lâu, tôi thở dài một hơi: “Anh Tần, chúng ta đi ăn đi, tôi muốn ăn sashimi”.
Lần đầu tiên quyến rũ Tần Mạch thê thảm hạ màn trong cảnh tôi điên cuồng ăn sashimi. Nhưng đến tối hôm đó, trong lúc chúng tôi đang “hành sự” thì xảy ra một chuyện nhỏ…
“Ưm…”. Tần Mạch rên lên một tiếng, động tác càng lúc càng nhanh, trong bóng tối, tôi chợt nhớ tới chuyện kì dị sáng nay, cả người chấn động, thẳng tay đẩy Tần Mạch ra.
Tôi thở hổn hển liên tục, hắn bừng bừng lửa giận: “Hà Tịch!”.
“Tôi… tôi nhớ ra rồi. Nếu trong căn nhà ma đó toàn là máy móc, thế bàn tay tôi giẫm lên là thứ gì!”.
“Em quan tâm làm gì?”
“Không được, không biết rõ ràng thì không được làm gì hết!”.
“Cuộc đời luôn có những chuyện không hiểu rõ được”.
Như lời Tần Mạch đã nói, cuộc đời luôn có những chuyện không hiểu rõ được, giống như việc tới tận bây giờ tôi vẫn không biết thứ mình giẫm phải trong nhà ma là gì, cũng không biết tại sao chúng tôi bắt đầu giản đơn, và … kết thúc cũng giản đơn.
Hết kỳ nghỉ Tết, đương nhiên lại sắp bắt đầu công việc bận rộn. Tôi bận, Tần Mạch còn bận hơn tôi, vừa nhãng ra một cái, đến khi tôi nhớ ra thì hai người chúng tôi đã chẳng gọi cho nhau một cú điện thoại nào cả ba ngày nay rồi, với người mới bắt đầu yêu đương mà nói thì chuyện này quả thực không hề bình thường,
Thế nhưng tôi cũng chẳng có lòng dạ nào mà so đo những thứ ấy, đầu năm tôi mới nhận một hợp đồng, khách hàng là một cặp vợ chồng mới cưới, nhà là một căn hộ loại nhỏ, yêu cầu thiết kế ấm áp mà có cá tính. Hai vợ chồng đó và tôi sàn sàn tuổi nhau, người cùng tuổi luôn dễ nói chuyện, chẳng bao lâu sau, tôi và bọn họ đã làm quen được với nhau. Ngày đầu tiên gặp mặt tôi dựa theo cảm giác mà bọn họ nói để phác họa đơn giản mấy phương án thiết kế cho họ xem, sau đó để hai người chọn vài cái hợp ý, về tôi sẽ vẽ chi tiết sau.
Buổi tối tôi đang ở phòng làm việc vẽ thiết kế thì Trình Thần gọi điện tới.
Nhắc tới Trình Thần, từ sau lần chị và Thẩm Hy Nhiên làm chuyện đó ở ngay cửa nhà tôi, tôi không gặp lại chị nữa, đêm đó tôi tới nhà Tần Mạch, cũng làm vài việc không thể để người khác nhìn thấy, chị không hỏi tôi đêm đó đã đi đâu, tôi cũng biết xấu hổ mà lảng tránh chủ đề này. Thế nên hai chúng tôi đều ăn ý bỏ qua những chuyện ngày hôm đó.
Hôm nay chị lại gọi cho tôi…
“Tịch Tịch, Thẩm Hy Nhiên cầu hôn chị”.
Tôi sững ra: “Thế thì tốt quá rồi… sao chị khóc?”.
“Chị, chị không biết, chỉ không thể kìm được nước mắt… chị sợ, lại có… có chút cảm giác không biết nói sao nữa”.
Tôi lau mồ hôi lạnh, an ủi chị: “Vui quá nên khóc đó mà, hơn nữa tuổi chị cũng kha khá rồi, chạy trên con đường tình yêu với Thẩm Hy Nhiên lâu như thế cũng nên có kết quả