Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1826 lượt.
rồi. Hai người định khi nào tổ chức?”.
“Tháng ba này”.
Tôi gật đầu: “Được, đến lúc đó em tặng chị một phong bì dày cui nhé”.
Trình Thần ở đầu dây bên kia lại nói linh tinh thêm một hồi, tôi tỏ vẻ thông cảm, nghe hết đống từ ngữ vô tổ chức của chị, tôi mới biết, hóa ra cô gái mà tôi nhìn thấy đang đi cùng với Thẩm Hy Nhiên ở siêu thị là người thiết kế đám cưới mà anh ta mời tới, bắt đầu từ lúc đó, Thẩm Hy Nhiên đã chuẩn bị một hôn lễ cực kỳ long trọng cho Trình Thần rồi, từ cầu hôn tới kết hôn, từng bước đều được chuẩn bị kỹ càng. Anh ta muốn hoàn toàn trói chặt người phụ nữ này, để trong thế giới của chị không chứa thêm được người đàn ông nào khác nữa.
Tôi cảm thấy, sau này Trình Thần nhất định sẽ có một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc.
Trình Thần kể lể chuyện của mình với Thẩm Hy Nhiên tới hơn hai mươi phút, lúc tôi nghĩ rằng cuối cùng Trình Thần cũng bình tĩnh lại định ngắt máy thì chị đột ngột lên tiếng: “Đúng rồi, còn chưa nói tới chuyện chính”.
Tôi bĩu môi: “Hả… chị nghĩ là em rảnh lắm sao?”.
“Biết em bận chị mới gọi cú điện thoại này cho em chứ”. Trình Thần đầu dây bên kia khụt khịt hít nước mũi, “Em và Tần Mạch đang cặp với nhau à?”.
Tôi nhớ tới chuyện chị tư thông với địch phản quốc, lạnh lùng cười một tiếng: “Nhờ phúc của chị”.
“Tịch Tịch, có thể nói ra chuyện này là chị lắm mồm, nhưng chị cảm thấy, cô gái xem đối tượng yêu đương là đối tượng kết hôn như em thì nên tìm hiểu tình trạng kinh tế của đối phương cẩn thận một chút”.
Tôi vừa xem xét bản phác thảo mới vẽ ra, vừa trả lời: “Ờ, tình hình kinh tế của anh ta rất tốt, có nuôi Hà Tịch như lợn thì cũng dư sức”.
“Chị biết hiện giờ Tần Mạch tiêu tiền chắc chắn không thành vấn đề, cái chị nói là Tần Thị”.
Giọng Trình Thần có chút nặng nề, tôi không thể không nghiêm túc nghe chuyện: “Tần Thị làm sao ạ?”.
“Hôm qua Thẩm Hy Nhiên gọi điện cho người ta, chị vô ý nghe được mấy câu, hình như bảo vốn lưu động trong nội bộ Tần Thị xảy ra vấn đề gì đó, ngay cả chủ tịch Tần ở Mỹ cũng quay về đích thân cầm trịch. Chuyện cụ thể thế nào chị cũng không biết. Nhưng Tịch Tịch này, gia đình như Tần Mạch, một khi xảy ra chuyện thì nhất định sẽ nghiêng trời lật đất, đến lúc đó em…”.
“Đến lúc đó rồi hẵng nói đi”. Tôi nghĩ sản nghiệp Tần Thị lớn như thế, sẽ không vì một chút vốn lưu động mà bảo sụp là sụp được. Vả lại, dù Tần Thị thật sự xảy ta vấn đề gì đó, thì có quan hệ gì với tôi và Tần Mạch chứ?
Tôi và hắn chỉ có quan hệ tình cảm mà thôi.
Ngắt cuộc gọi của Trình Thần, tôi cầm bút mà kiểu gì cũng không thể vẽ được nét nào lên giấy.
Không trấn tĩnh được nổi, tôi dứt khoát ném bút đi, xách túi về nhà.
Đi qua con đường mỗi ngày đều phải đi, rẽ qua khúc quanh, tôi trông thấy một chiếc xe việt dã quen thuộc đang đậu ở dưới nhà, Tần Mạch dựa trên nắp capo trước của xe, đốm sáng màu da cam lóe lên trên đầu ngón tay hắn.
Tôi gần như chưa bao giờ nhìn thấy Tần Mạch hút thuốc, dù sao khi tôi và hắn qua tình một đêm thì “điếu thuốc lá sau khi làm xong” nổi tiếng cũng chưa bao giờ xuất hiện trên tay hắn.
Tôi nhìn hắn, không khỏi khe khẽ thở dài.
Hắn quay đầu lại trông thấy tôi, lập tức đứng thẳng người, nhìn đồng hồ rồi cau mày hỏi: “Muộn thế này à?”.
Tôi cong môi lên, bước tới: “Anh có nói là sẽ tới đâu, chẳng lẽ ngày nào tôi cũng phải canh ở nhà chờ anh đến chắc?”.
Hắn nhìn tôi một cách cao ngạo: “Em không nên làm vậy sao?”. Vừa dứt câu này, bụng hắn chợt phát ra tiếng “rồn rột”.
Tôi chớp chớp mắt, nhìn gương mặt dưới ánh đèn đường vàng vọt hơi đỏ lên mà cười xấu xa. Thấy hắn sắp thẹn quá hóa giận, tôi lập tức kéo hắn lôi lên nhà: “Nên, tôi nên chứ, thiếp chuẩn bị thức ăn cho ngài ngay đây”.
Tôi và Tần Mạch rúc lên chiếc sofa nhỏ vừa xem tivi vừa xì xụp ăn mỳ gói, Tần Mạch vừa ăn vừa lèm bèm: “Hà Tịch, tôi nghĩ kiểu gì cũng không ra, sao tôi lại chạy tới chỗ em chứ”.
“Giờ anh nghĩ thông rồi, đi đi”. Tôi vung vẩy đôi đũa về phía cửa nhà, làm bộ đuổi người.
Tần Mạch lạnh nhạt quét mắt nhìn tôi một cái, “Giờ tôi vẫn chưa nghĩ thông”.
“Tần Mạch, anh đúng là ấu trĩ”.
Hắn lạnh lùng hừ một tiếng: “Thế thì đừng so đo với tôi nữa”. Nói xong bèn cướp mỳ của tôi để ăn.
Tôi vốn không đói lắm, bèn đặt đũa xuống chống đầu quan sát hắn, Tần Mạch ung dung ăn hết mỳ trong ánh mắt nóng rực của tôi, vừa lau miệng vừa hỏi: “Cô Hà này, cô lại đang nghĩ cách quyến rũ tôi à?”.
“Đúng đấy, quyến rũ được chưa?”.
“Còn cần cố gắng”.
“Ừ, nhưng tôi lại cảm thấy mình thành công rồi”. Tôi ngang ngược nâng cằm Tần Mạch, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn, cười nói, “Ít ra giờ chỉ có tôi là dám làm thế này thôi”.
Hắn ngước mắt lên nhìn tôi, cặp mắt dần dần trở nên sâu hun hút, ánh đèn phía trên rọi xuống, khiến tôi nhìn thấy rõ ràng tơ máu vằn lên trong mắt hắn vì mệt mỏi quá độ.
“Hà Tịch”. Hắn nghiêm túc gọi tên tôi, “Nếu cho em ra nước ngoài sống cùng với tôi, em có đi không?”.
“Đi bao lâu?”.
“Cả đời”.
Tôi im lặng: “Không đi”. Tôi nhìn thẳng vào cặp mắt của Tần Mạch, nói, “Nói thế này dù có hơi quá đáng, nhưn