Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341835
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1835 lượt.
g tới phát hoảng.
Tôi muốn nhấc tay lên sờ thử đầu mình thế nào, nhưng vừa động đậy một chút thôi đã cảm giác trong đầu như có trăm ngàn cái cưa đang cưa gỗ, cứ cưa tới cưa lui, khiến người ta cực kỳ khó chịu.
Mẹ kiếp…
Tôi không khỏi rủa thầm trong bụng, vừa vật lộn với chính cơ thể mình, chật vật muốn ngồi dậy, đột nhiên một bên giường hơi trũng xuống, một cánh tay mạnh mẽ đỡ lấy lưng tôi, chậm rãi nâng tôi ngồi dậy: “Em bị sốt”.
Giọng nói trầm thấp của Tần Mạch tiến thẳng vào tai tôi, mất một lúc sau tôi mới tiêu hóa được ý nghĩa của ba từ hắn vừa nói: “Ừ”. Tôi đáp lại một tiếng, giọng khàn khàn rất khó nghe, “Tôi nghĩ có lẽ thế”.
Bàn tay đặt trên trán tôi hơi cứng lại: “Ừ, rất bận. Nhưng mấy hôm nay không có việc gì quan trọng, tôi cũng chẳng chăm em được mấy bận”. Hắn kéo chăn đắp lại cho tôi, giọng vẫn bình thản như cũ, “Tháng sau, có lẽ trước đó một chút, tôi sẽ đi Mỹ. Bố mẹ đi cùng với tôi… em có muốn đi không?”.
Tôi có bị cảm sốt đầu có mơ hồ đi nữa thì cũng nhận ra được ý tứ đằng sau câu nói này của hắn, cùng hắn đi Mỹ, có lẽ sẽ kết hôn, định cư ở bên đó.
Tôi hít vào thật sâu, buông một câu nhẹ hẫng: “Chẳng phải chưa làm visa sao, tôi không đi được”.
“Ừ”. Hắn gật đầu.
Tôi nhìn gương mặt bình tĩnh của hắn, trong lòng chợt có chút khó chịu, gần như buột miệng nói: “Anh muốn chia tay với tôi không?”.
Hắn hơi sững lại, im lặng rất lâu mới miễn cưỡng nhếch khóe môi lên: “Em đang nghĩ gì thế? Giờ có phải thời đại một đi không trở lại như mấy trăm năm trước đâu, không phải đã có điện thoại, internet rồi sao?”.
Tôi cũng đành miễn cưỡng cười theo hắn.
Hắn xuống nhà nấu cháo, tôi mơ màng nhìn lên trần nhà suy nghĩ, sao Tần Mạch lại không hiểu, một ngàn cuộc điện thoại mà không thể chạm vào nhau, làm thế nào có thể sánh bằng một cái ôm có sự ấm áp của cơ thể.
Nhưng nếu hắn phải đi mà tôi lại chẳng có cách gì thì sao, tôi sẽ không thể vứt bỏ tất cả mọi thứ mà đi Mỹ cùng hắn, cũng như hắn không thể bất chấp tất cả mà ở lại Trung Quốc với tôi. Chúng tôi đứng trên hai lập trường mà nhìn về phía nhau, im lặng không lời.
Đầu óc váng vất, tôi không nghĩ được bao lâu lại nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Không biết bao lâu sau, tôi nghe thấy có người đang gọi tên mình ở bên tai, nhưng có làm thế nào cũng không thể mở mắt ra được, mí mắt nặng trĩu như đeo đá, tôi muốn được ngủ một giấc thật an lành, nhưng giọng nói kia cứ ầm ĩ liên tục ở bên tai. Tôi giận tới mức muốn cấu người, nhưng không nhấc nổi tay lên.
Thôi vậy, anh cứ ồn đi.
Tôi cam chịu nghĩ như vậy, một dòng chất lỏng lành lạnh chậm rãi truyền vào cơ thể, tôi lại chìm vào trong giấc ngủ mê man tận cùng.
Tôi có một giấc mơ, mơ thấy rất, rất nhiều cáo rơi từ trên trời xuống, chúng quay tròn chung quanh tôi, có con gào lên ầm ĩ với tôi, có con làm như sắp nhào tới cắn tôi, có con lại đứng bên lạnh lùng nhìn tôi chật vật tiến thoái lưỡng nan.
Tôi cảnh giác nhìn chúng chằm chằm, cuối cùng vẫn không thể nén được mà gào to lên: “Nhìn nữa đi! Tao cắt cậu nhỏ của chúng mày bây giờ!”.
Nhưng chúng không bận tâm tới lời đe đe dọa của tôi, từng bước, từng bước tới gần.
Tôi hoảng loạn không biết nên trốn ở chỗ nào, đột nhiên, có một con sói lông xám lớn thình lình xuất hiện ngoài vòng vây của lũ cáo, nó lạnh lùng nhìn tôi, trong ánh mắt cũng chứa đầy sự khinh bỉ.
Sao lại nhìn tôi như thế? Tôi không hiểu, lòng tự trọng bị chà đạp căng lên như lò xo, tôi đột nhiên anh dũng đẩy lũ cáo đang cản đường đi thẳng về phía con sói kia.
Tôi và nó bốn mắt nhìn nhau, nó thì mang vẻ khinh miệt, còn tôi cũng lạnh nhạt nhìn lại nó.
Nó đột ngột chìa cái móng đầy lông ra, quét mắt nhìn tôi thương hại, lại nhìn chằm chằm lũ cáo ở phía sau tôi. Dường như đang nói: Ta mở lòng từ bi, cứu ngươi một mạng. Còn không nắm lấy.
“Mẹ kiếp! Tôi cần anh cứu à!”. Tôi đập một cái vào đầu nó, “Anh cho rằng đây dễ chọc vào chắc! Đây nói sẽ có ngày khiến anh khóc mà! Khiến anh khóc!”. Tôi nhéo cái tai đang liên tục vẫy vẫy, lúc đang đánh cho sướng tay, một tiếng hô từ trên trời vọng xuống:
“Cô nương! Buông con cầm thú kia ra!”.
Buông tay! Buông tay… Buông tay…
Tiếng nói càng lúc càng xa, lại đột nhiên trở nên chân thật.
Tôi mở choàng mắt, ánh sáng trắng chiếu thẳng tới khiến mắt tôi xót xót, nước mắt chảy xuống không ngừng. Vất vả lắm mới quen được ánh đèn hoa mắt, tôi nhìn sang bên cạnh, Tần Mạch đầu tóc bù xù đang ngồi bên giường, trông có chút tiều tụy và bất lực. Hai y tá kinh hãi nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi nghe thấy Tần Mạch thở dài thườn thượt, sau đó đứng dậy đi qua một bên chỉnh trang lại mình.
“À… Hà, cô Hà này, tôi đo lại nhiệt độ giúp cô nhé”.
Lúc này tôi mới ý thức được, giờ mình đang nằm trên giường trong bệnh viện. Hai cô y tá vô cùng cẩn trọng đo nhiệt độ cho tôi, vứt lại một câu “Hạ sốt rồi”, rồi vội vàng đi ra.
Trong phòng bệnh nhất thời trở nên tĩnh lặng. Tần Mạch soi gương sửa sang hồi lâu mới quay trở lại ngồi bên giường bệnh của tôi. Hắn nhìn tôi một cái, có chút bất mãn: “Xem ra em có nhiều ý ki