Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khu Vườn Bí Mật

Khu Vườn Bí Mật

Tác giả: Kang Yiul

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341923

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1923 lượt.

thật mạnh như muốn đập nát cánh cửa và đi vào phòng tắm. Rốt cuộc thì tôi cũng chẳng hiểu là ở đất nước quái quỷ nào lại dạy cái phép lịch sự đóng cửa rầm rầm vào mặt người khác thế này.
Đã một ngày trôi qua rồi mà tâm trạng của tôi từ hôm trước vẫn không khá hơn. Việc mình là người hẹp hòi như thế nào, trước đây tôi chưa hề nghĩ đến. Tôi chỉ nghĩ bản thân mình vừa phong độ vừa tuyệt vời. Tôi vừa uống ly cà phê espresso đắng nghét để vỗ về cái bụng rỗng, vừa nhai đi nhai lại những lời của anh Woo Young. Theo lời anh ta nói thì tôi là kẻ hèn hạ, thích đùa giỡn với tình yêu, và điều đó thì tuyệt đối không thể chấp nhận được. Chẳng phải tôi đã chắc chắn quan hệ trên mức yêu đương hẹn hò giữa mình và Gil Ra Im là điều không thể xảy ra trong thực tế sao? Vậy thì cảm xúc u uất đến điên đầu này là gì? Vừa bất an vừa khó chịu, vừa giận đến run người. Dường như đến cả những tựa sách được xếp gọn trên giá cũng đang nhìn tôi cười nhạo.
Alice lạc vào xứ sở thần tiên
Như câu chuyện cổ tích
Vào đêm hai dải ngân hà cắt ngang nhau
Đứng đó, một cậu bé ương ngạnh
Mang nỗi đau không tên
Em đi với tốc độ của hồi ức
Tôi chọn đại một quyển trên giá và lướt qua cuốn Em đi với tốc độ của hồi ức. Tôi không rõ tốc độ của hồi ức là bao nhiêu, nhưng nếu so những kỷ niệm cùng Ra Im như một cuốn phim được chiếu trong đầu, hay như những con chữ được in trên giấy nhảy múa trước mắt tôi, thì cách thể hiện trong quyển sách này không hề thái quá.
Chuông cửa reo lên. Tôi đặt sách xuống bàn rồi kéo thân mình đứng dậy. Hơi chóng mặt. Nghĩ lại, từ lúc chia tay Ra Im ở trung tâm thương mại đến giờ tôi chưa hề ăn gì cả. Rõng rã suốt hai mươi bốn tiếng đồng hồ.
Cánh cửa mở ra, Ji Hyeon khẽ mỉm cười rồi bước vào.
- Đợi mãi không thấy cậu liên lạc mình mới đến đây xem thử. Thuốc chưa hết sao?
- Thuốc? À! Gần đây tôi không uống thuốc.
- Không uống à?
- Sao lại như thế được nhỉ? Sao không uống thuốc mà tôi vẫn có thể ngủ ở cái phòng bức bối nóng nực đó được nhỉ?
- Cậu đến nơi khác à?
- Cũng không hẳn, không có gì đâu. Nói ra không chừng cậu sẽ cho là tôi bị điên và bắt tôi nhập viện mất. Tóm lại, giờ tôi không uống thuốc cũng không thành vấn đề.
Ji Hyeon nghiêng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt lo ngại. Tôi đặt ly cà phê xuống trước mặt cô ấy và hỏi:
- À, mà này, tôi có điều này muốn hỏi cậu. Thông thường, trong cuộc sống người ta luôn phải từ bỏ một thứ gì đó để có được một thứ khác à?
- Đúng thế. Đại khái là thứ cậu muốn có được nhất, thứ mà bản thân cậu không thể chịu được nếu thiếu ấy.
- Sao có thể thế chứ? Vậy bây giờ, cô gái ấy là thứ mà tôi không thể chịu được nếu thiếu ư?
- Cô gái ấy?
Đúng lúc đó chuông cửa lại reo lên. Là nhân viên vận chuyển hàng ký gửi. Trước cửa chính, những thùng giấy lớn xếp chồng nối tiếp nhau thành hai, ba tầng. Tôi mở thùng ra, thấy toàn là đồ hàng hiệu mua ở khu thương mại như quần áo, những vòng hoa, đồ trang sức, bàn ăn cũng được xếp như cũ.
- Cái cô này thật là! Nhất định phải dùng cách cũ rích mà biết thừa sẽ làm người khác bẽ mặt hay sao?
Tôi vừa dứt lời thì dường như Ji Hyeon đã phán đoán được tình hình và nói huỵch toẹt:
- Có thể cậu không hiểu, nhưng cậu có biết rằng với những người chẳng có gì thì để từ chối những thứ “cũ rích và biết thừa sẽ làm người khác bẽ mặt” đó khó đến thế nào không? Những cô gái bình thường thì đã nhận lấy và bỏ cậu rồi. Cậu xem. Thế mới nói đó là cô gái mà cậu không thể thiếu, không đúng sao?
Sau khi yêu cầu quản lý đem tất cả các thùng giấy cất vào kho, tôi bước ra vườn để làm nguội đầu óc. Tôi đi về phía rừng thông đối diện với hồ nước thì gặp anh Woo Young đi ngược lại. Gặp nhau chẳng vui chút nào, nhưng không thể giả vờ như không thấy nên tôi nhìn anh ta hỏi:
- À, hình như vấn đề đạo nhạc của anh được giải quyết ổn thỏa rồi à?
- Đương nhiên rồi. Tôi là người sống lương thiện quá mà. Dù ông trời muốn thử thách tôi bằng những chuyện như thế cũng không được lâu đâu. Sự thật rồi có ngày được phơi bày ra ánh sáng, luôn là thế. Bởi vậy chú cũng nên cẩn thận với tôi đi.
- Sao phải cẩn thận?
- Còn giả vờ không biết. Tôi muốn nói đến từ khóa dạo này được tìm kiếm nhiều nhất trong đầu chú ấy. Gil Ra Im. Nếu chú có một chút thật lòng với cô ấy thì đừng có ở đó mà diễn lại Người tình Paris nữa, hãy trở về với con người thật của chú đi. Như vậy mới đúng. Đừng nói chú sẽ làm Người tình thương mại hay gì gì nhé.
Tôi nghĩ độ bao đồng của Oska dạo này dám rộng đến nỗi đủ để nối Thái Bình Dương với Đại Tây Dương lại với nhau lắm.
- Anh không nói thì tôi cũng đã quyết định rồi. Tôi sẽ chia tay với cô gái ấy.
- Chú nói thật không đấy?
- Tôi không biết chính xác số tài sản mà anh và tôi đang có và số tài sản sau này chúng ta sẽ được nhận là bao nhiêu, nhưng vì một cô gái mà từ bỏ cả gia tài như thế nghe cũng được à?
- Đúng thế. Chú đúng là loại người như vậy đấy.
- Nhưng mà, đợi sau này. Sau này sẽ chia tay. Bây giờ vẫn chưa được.
- Tại sao bây giờ không được?
- Tôi đã suy nghĩ việc này một các