Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khu Vườn Bí Mật

Khu Vườn Bí Mật

Tác giả: Kang Yiul

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341927

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1927 lượt.

h sâu sắc ở nhiều góc độ trong mấy ngày qua, tôi thích cô gái ấy. Nên tôi định dẹp bỏ lòng tự tôn của mình để đi gặp cô ấy.
- Cái gì?
- Tuy bây giờ tôi cảm thấy rất ngây ngất và kỳ diệu, nhưng nếu cứ gặp nhau thì đến ngày nào đó cô gái ấy cũng sẽ trở thành một cô gái bình thường thôi. Một cô gái mười phần thì có tám chín phần là bình thường, một cô gái không lạnh cũng không nóng. Dài thì khoảng ba tháng nhỉ? Nếu tôi gặp cô ấy thêm ba tháng nữa thì tài sản của tôi cũng chẳng có vấn đề gì.
- Ô thằng xấu xa. Tôi sẽ nói hết với Ra Im.
- Gil Ra Im cũng biết rằng cô ấy chỉ có thể làm nàng tiên cá mà thôi. Với tính cách của cô ấy, chắc sẽ không níu kéo tôi đâu.
- Theo tôi thấy thì giờ chú đang là người níu kéo đấy.
- Tôi à?
Cây cam của Ra Im
Bên ngoài cửa sổ xe buýt, những bông tuyết đang thi nhau bay nhảy. Người Ra Im cũng lắc lư theo nhịp rung chuyển của xe. Cô nắm thật chắc tay vịn để giữ thăng bằng nhưng chẳng được ích lợi gì cả. Càng cố dùng sức thì người cô lại càng bị lắc dữ dội hơn mỗi khi xe buýt thắng gấp rồi lại phóng đi. Cô vừa thấy một ghế ngồi bỏ trống. Ngồi thoải mái trên chiếc ghế trống đó rồi đợi đến trạm mình muốn cũng được, nhưng thay vì vậy, cô lại quyết định xuống xe.
Vừa bước xuống, cô đã nghe ngay bài hát “Carol”. Còn cả tháng nữa mới đến Giáng sinh nhưng không khí Noel đã tràn ngập tất cả các con đường. Mọi người có lẽ cũng đang nhanh chóng chuẩn bị cho một khởi đầu mới. Ra Im gấp gáp cất bước về nhà.
Vừa mở cửa cô đã cảm thấy một bầu không khí thật ấm áp. Ah Young vừa ngồi tỉa móng chân vừa bẻ vụn mì gói ra ăn. Ra Im cởi và vắt chiếc áo khoác ẩm ướt màu đen của cô lên móc áo, sau đó ngồi xuống cạnh Ah Young rồi thầm nghĩ cô thật may mắn. Sau khi chăm sóc bàn chân, Ah Young định chuyển sang móng tay thì bỗng quay lại và nói với cô:
- Hàng vận chuyển của cậu tới rồi nè.
Ra Im nhìn cái hộp giấy, trả lời một cách thờ ơ:
- Dạo này dịch vụ chuyển phát cũng nhanh thật đấy.
- Gì vậy? Là sách hả?
- À, cũng chẳng có gì, chỉ là tớ từng đến nhà một người, trong đó có một thư phòng chứa đầy sách. Khi nhìn thấy căn phòng đọc sách đó, tớ liền nghĩ không biết liệu người đó có đọc hết số sách này không… Người ấy thích cuốn nào trong số đó… Khi đọc những cuốn sách này, người đó nghĩ gì, có cảm nhận như thế nào… Tớ rất muốn biết điều đó.
- Vậy nên cậu mới mua những quyển sách mà người đó đã đọc qua hả?
- Ừ. Tớ rất muốn biết trong lòng người đó nghĩ gì. Không biết chừng tớ có thể tìm ra được sự chân thành của người đó mà tớ đã bỏ lỡ.
- Đúng vây. Có lúc cậu sẽ rất muốn biết suy nghĩ của một người nào đó.
Nói rồi Ah Young lại cặm cụi say mê làm đẹp cho móng tay. Ra Im hướng cái nhìn của cô từ chiếc hộp giấy sang cái đèn chùm hoa lệ đang treo trên trần nhà. Chiếc đèn chùm trống rỗng vẫn đang tỏa sáng.
Ngày hôm sau, Ra Im đến trường võ thuật, sau khi thay quần áo cô bắt đầu tập luyện ngay lập tức. Tổ đóng thế vừa nhận một bộ phim cổ trang nên việc luyện tập càng khẩn trương hơn. Phim cổ trang võ thuật cần rất nhiều nhân lực nên không khí trong trường cũng hoạt bát, nhộn nhịp hơn nhiều. Ra Im mong sẽ tập trung toàn lực luyện tập chăm chỉ được như các đồng nghiệp. Nhưng dù có cố gắng đến mức nào cô vẫn không thể xóa được một cảm giác rùng mình cứ chốc lát lại ập tới.
Sau buổi tự tập, Ra Im và Jeong Hwan bắt đầu luyện kiếm với nhau. Cô cắn chặt răng và múa kiếm liên tục để không lộ ra việc bản thân đang rối loạn. Jeong Hwan do không đỡ được đường kiếm của cô nên ngã nhào về phía sau. Có vẻ như Jeong Hwan không bị sao hết, anh đứng dậy phủi mông và đưa ra tờ kịch bản.
- Này, Gil Ra Im, em xem đi. Đoạn này không phải là đánh nhau đến chết với vị đại nhân đó đâu. Phải có sự bi thương trong đó, bi thương ấy. Em chỉ được mỗi cái khỏe thôi!
Các đàn em đang luyện kiếm bên cạnh cũng tụ lại trêu đùa cô.
- Thế thì vị quan này phải đi đặt quan tài mất thôi.
Ra Im gãi đầu rồi xin lỗi.
- Nghĩ đến chuyện được nhận tác phẩm mới nên em hưng phấn quá. Xin lỗi mọi người.
- Coi kìa, còn xin lỗi nữa…
Vừa nói Jeong Hwan vừa đưa mắt ra hiệu bảo Ra Im nhìn về phía sau. Cô quay đầu lại thì thấy Jong Su đang bước đến. Ra Im cúi người chào và mỉm cười hỏi:
- Đạo diễn đã dùng bữa chưa ạ?
- Dùng rồi. Cho em cái này.
Jong Su vừa đưa cho Ra Im máy MP3 và tai nghe vừa nói.
- Gì vậy ạ?
- Em nghe thì sẽ biết thôi.
- Bây giờ em nghe thử luôn nhé?
Ra Im liền cầm tai nghe lên nhét vào tai.
- Muốn trốn luyện tập đấy à. Đợi tập xong rồi hãy nghe.
- Ôi, đạo diễn ghi âm cái này lúc nào đấy ạ? Thành thật cảm ơn anh nhiều lắm.
Đây là phần ghi âm kịch bản và lời thoại của phim Dark Blood bằng giọng của Jong Su. Nếu anh không làm thế thì cô sẽ phải khó khăn vật lộn với xấp kịch bản bằng tiếng Anh. Ra Im cảm động, quay lại phía bên kia phòng tập cúi gập người chín mươi độ cảm ơn Jong Su. Anh cứ như thế bỏ đi, chỉ giơ một tay lên đáp lại. Cả chuyến du lịch lãng mạn ở đảo Jeju lẫn bản thu âm MP3 này, từ lần đầu tiên gặp cho đến tận bây giờ, cô luôn r


XtGem Forum catalog