Tác giả: Kang Yiul
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341934
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1934 lượt.
g suốt thời gian qua.
2010.12. Oska
Văn phòng của Oska. 11 giờ sáng, thứ Hai
Vấn đề đạo nhạc đã được giải quyết. Tác giả ca khúc đã thừa nhận lỗi. Người ấy cũng đã chính tay viết thư xin lỗi gửi đến báo chí. Dù gì thì giờ cũng thở phào nhẹ nhõm được rồi.
- Đúng là một thằng chẳng ra gì. Cớ gì lại đưa bài xin lỗi lên báo! Chả lẽ người sắp phát hành album vol 7 là cánh nhà báo chứ không phải ngồi sao Hallyu tôi sao? Không làm thế thì mấy cái tờ báo đó cũng thừa sức sống nhờ tin đồn của tôi rồi.
Anh Dong Gyu thúc vai tôi một cái rồi nói:
- Thấy miệng cậu bắn như súng liên thanh như thế tức là còn sống đúng không, sống rồi. Khoảng một hai tiếng sau bài báo sẽ được đăng lên. Suốt thời gian qua cậu vất vả rồi.
- Vâng. Có câu “trẻ khổ trước, già sướng sau”, nhưng em già rồi mà sao vẫn phải chịu khổ thế này. Có điều, lúc đầu gã đó mạnh miệng lắm, sao đột nhiên lại đổi ý như vậy? Không lẽ bị fan của em làm thịt rồi à?
- Chắc vì hắn còn chút lương tâm. Dù sao mọi chuyện cũng trôi chảy rồi, cậu lên báo bày tỏ nỗi lòng khi bị oan, bị ức hiếp rồi tìm một nhạc sĩ tốt viết lời bài hát để phát hành album vol 7 này đàng hoàng vào.
- Em biết rồi. Chuyện này tất cả giao cho anh xử lý. Với lại anh tìm xem Han Tae Seon đang ở đâu giúp em. Em vẫn chưa nói lời xin lỗi tử tế với cậu ta. Khi bị lôi tới đây, hình như cậu ta có nói đến chuyện ra nước ngoài hay cái gì tương tự thì phải? Nếu cậu ta chưa đi thì đưa cậu ta đến gặp em.
Nhà riêng. 3 giờ chiều, Chủ nhật
Tin đồn đạo nhạc đã giải quyết xong, lòng tôi nhẹ như cất đi được một gánh nặng. Giống như vừa kì được lớp ghét bẩn và bước từ nhà tắm ra vậy. Tôi muốn duy trì tâm trạng khoan khoái này, dù một chút thôi cũng được, nên đi thẳng về nhà. Tôi vẫn còn áy náy vì đã nặng lời với Joo Won vào hôm trước. Mời thằng nhóc đó một lon bia chắc cũng được. Joo Won ngồi ủ rũ ở phòng khách, lộ vẻ mệt mỏi, hình như đến râu cũng không thèm cạo. Có lẽ mấy ngày nay nó suy nghĩ đến chẳng thèm ngủ nghê gì. Ai nói chúng tôi không phải là anh em chứ, rõ ràng thằng nhóc này y như tôi, giữ một mối tình thôi cũng khó khăn. Và nó cũng nhu nhược không kém gì tôi.
Quán cà phê ở Gangnam. 3 giờ chiều, thứ Bảy
Vừa giải quyết xong chuyện đạo nhạc thì chẳng hiểu sao những việc khác cũng xuôi chèo mát mái. Hợp đồng quảng cáo trước đây đang tạm ngưng được ký lại. Nhờ vậy mà văn phòng Enter Oska náo nhiệt hẳn. Lần này tôi quảng cáo cho sản phẩm dùng ngoài trời, chủ đề là leo núi. Tôi đã quyết định nhờ Gil Ra Im dạy kỹ thuật leo núi.
Gil Ra Im không những lắng nghe tôi nói mà còn vui mừng cho tôi như chính thành công của cô ấy vậy. Cô còn rất hứng thú với lời đề nghị làm huấn luyện viên cho tôi. Càng ngày tôi càng thấy đây đúng là một cô gái tuyệt vời.
Chúng tôi ngồi nói chuyện vui vẻ một lúc thì điện thoại của Ra Im đổ chuông. Ra Im nhận điện thoại xong nét mặt liền tối sầm và nói phải đến trung tâm thương mại ngay.
Trước tòa nhà LOEL. 5 giờ chiều, thứ Bảy
Tôi đưa Ra Im đến tận trung tâm. Suốt cả quãng đường trông cô ấy như mất hết sức sống. Tôi rất muốn hỏi liệu đã có việc gì xảy ra, nhưng vì chúng tôi vẫn chưa thân thiết đến mức đó nên chỉ đành im lặng. Khi cô ấy bước xuống xe ngay trước tòa nhà, một chiếc xe mui kín màu đen cũng đang đậu ở đó. Là xe của dì. Cuối cùng thì cũng to chuyện rồi. Tôi liền gọi điện thoại ngay cho Joo Won.
Nhật ký bí mật của Joo Won
Sau khi để Ra Im bỏ về như thế, tôi chạy đi ngay. Chạy đến khi lồng ngực nghẹt cứng, đầu gối run rẩy không đứng vững, đến khi toàn thân nóng như lửa đốt vẫn không dừng bước. Trái tim tôi như muốn vỡ tung. Nếu mọi thứ vỡ tan đi hết thì sẽ tốt hơn. Tôi chạy không mục đích, như để tất cả nổ tung thành hàng ngàn mảnh vụn. Chạy mãi chạy mãi, rồi điểm dừng lại là phía trước nhà Ra Im. Tôi không tài nào cất tiếng gọi tên cô ấy. Tôi chỉ đứng ngây người nhìn không chớp mắt vào cánh cửa sổ được ánh đèn như ánh sáng đêm trăng chiếu rọi rồi rảo bước quay về. Bản thân tôi cảm thấy xấu hổ và thất vọng đến muốn chết đi, vì không thể giữ nổi một cô gái.
Anh Woo Yong gọi điện thoại đến, hỏi tôi hiện giờ vẫn còn ở Pyeongchang-dong hay không. Anh ta bảo tôi về nhà rồi hỏi tiếp liệu tôi có đang ở cùng với Ra Im.
- Cô ấy đi rồi.
- Nghe giọng chú ảo não như thế chắc xảy ra chuyện rồi. Dì đã nói gì? Ném tiền vào mặt người ta, rồi bảo người ta từ bỏ hả?
- Anh. Anh có nghĩ tôi có bản lĩnh không?
- Bản lĩnh cái gì?
- Bản lĩnh giữ được khoảng cách, sẽ không đi quá xa với người phụ nữ đó. Vì cô ta chẳng là gì cả, nên tôi, đã tự tin rằng sẽ không để ý đến cô ta nữa. Nhưng tại sao mọi chuyện lại không diễn biến theo kế hoạch chứ?
- A, cái thằng điên này. Làm sao những chuyện thế này có thể tiến triển theo kế hoạch được? Chú nghĩ trái tim con người là máy bán hàng tự động hả? Muốn uống sô đa thì sẽ ra sô đa, dễ vậy sao? Đợi đấy, lát nữa gặp.
Anh ta nói thế rồi cúp máy ngay. Tôi cầm chiếc điện thoại, tự nói với âm thanh “tút tút” từ phía bên