Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341956
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1956 lượt.
t hắn, tay phải từ từ cởi áo lụa trắng của hắn.
Da thịt hắn trong suốt như bạch ngọc, sờ vào cảm giác mềm mịn, giống như loại lụa yên hà thượng hạng. Ân Trục Ly chạm nhẹ vào hắn thì hắn lại run run, đôi mi dày khẽ lay động như cánh bướm. ÂN Trục Ly cởi dây buộc quần trên áo hắn, hắn đột nhiên đưa tay giữ ống tay áo của nàng lại, lúc nàng nhìn hắn thì thấy đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, một lúc sau lại bỏ tay ra, nhắm mắt quay mặt đi.
Bộ dáng yếu đuối mặc người chà đạp, sắc hương đều đủ, giống như một món ăn hiếm có trong nhân gian.
P/S : Chương sau nàng nào chưa đủ tuổi thì không được đọc nha!!! Mèn ơi!!! Phen này A Cửu làm sao thoát khỏi nanh vuốt!!!!@_@
Hỉ phòng to như vậy nhưng lại tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng hít thở bên tai, Ân Trục Ly nhếch môi cười, cúi người hôn lên môi của Thẩm Đình Giao. Thẩm Đình Giao hơi giật mình, một lúc lâu sau mới ôm nàng đáp lại.
Hôn môi như vậy cũng không phải lần đầu, Ân Trục Ly tăng thêm chút lực, Thẩm Đình Giao khẽ rên một tiếng nhưng cũng ngoan ngoãn đáp lại nàng. Tay Ân Trục Ly dần mò xuống dưới, quần dài của Thẩm Đình Giao xũng giống với loại bán ở Cẩm tú trang trong thành Phú Quý, Ân Trục Ly cởi nó mà chẳng có chút khó khăn nào. Nàng quăng hết quần áo xuống dưới đất, bàn tay đi vào, Thẩm Đình Giao lạnh tới co người lại, cuối cùng cũng để mặc cho nàng nắm lấy.
Nàng nhẹ nhàng vuốt ve, cũng đợi hắn động tình mà cứng rắn.
(Ặc!! ! Ta thề là ta đang đổ mồ hôi sôi nước mắt với mấy cảnh này!)
Thẩm Đình GIao vẫn nằm ngửa trên giường, nàng ngồi trên đùi hắn, tự nhiên cởi áo ra, không có chút thẹn thùng nào. Nàng đã cởi giá y, chỉ còn váy lụa màu đỏ và áo yếm cũng màu đỏ, nàng vuốt mái tóc che trước ngực, hai tay lại mò dây buộc rối rắm sau lưng, rất nhanh đã đem cái yếm cởi bỏ. Ánh mắt của Thẩm Đình Giao dần tối lại, cổ họng động đậy nuốt nước miếng một cái.
Thẩm Đình Giao nằm xuống, để cho nàng vén chăn cho hắn rồi nhìn nàng vội vàng ra khỏi cửa.
Cửa tân phòng đã đóng lại, tiếng bước chân dần đi xa, một chút âm thanh cũng không còn nữa. Trên giường, Thẩm Đình Giao ôm chăn ngồi dậy, ánh mắt sâu như hồ nước – cuối cùng là bị bại lộ chỗ nào vậy? Hắn chậm rãi nhìn bản thân từ trên xuống dưới, vạt áo tán loạn, da thịt dưới ánh sáng mờ mờ của dạ minh châu thì mịn màng sáng bóng … chẳng lẽ… là do mình quá chủ động? Hay nàng lại dùng chiêu lạt mềm buộc chặt?
(A Cửu đang suy nghĩ tại sao mình không được bị ăn!!! ='>'>)
Không, mới rồi lúc nàng ôm hôn thì nhiệt độ cơ thể cũng bình thường, ánh mắt tỉnh táo, tim cũng không đập nhanh, rõ ràng là cho thấy chưa động tình, hắn che giấu rất tốt mà.
Cuối cùng là vấn đề ở đâu vậy trời?
Ân TRục Ly bước nhanh theo Đàn Việt rời khỏi Phúc Lộc vương phủ, vẻ mặt âm u “Chuyện gì?”
Đàn Việt dắt Lão Tam tới, sau một lúc mới nói “Tiên sinh… buổi tối tiên sinh trở về, không biết tại sao lại trọng thương, Hách đại tổng quản sai ta tới báo cho Đại đương gia.”
Ân TRục Ly không nói được lời nào, thúc ngựa đi trước.
Lúc chạy về tới đại trạch của Ân Gia thì đã là cuối giờ sửu, Ân Trục Ly cũng không quan tâm tới Lão Tam mà xuống ngựa chạy về chỗ Đường ẨN. Đường Ẩn thích yên ắng nên trong lầu chỉ có một nha đầu Ôn Ngọc hầu hạ, xưa nay đều không ở trong viện. Giờ phút này thì trong phòng lại thắp đèn, bên ngoài cửa phòng có hai dược đồng của Kha Đình Phong đang đứng đó. Nàng chạy vào phòng thì thấy Đường ẨN toàn thân đẫm máu đang nằm trên giường, bất tỉnh nhân sự. Kha Đình Phong ngồi bên cạnh giường, cầm máu cho hắn, một lúc sau mới ngẩng đầu lạnh lùng nói “Đóng cửa!”
Ân Trục Ly tiện tay đóng cửa, bước nhẹ tới bên giường “Sao rồi?”
Giọng nói của Kha Đình Phong hờ hững, trước mặt hắn đẫm máu vậy mà hắn không loạn một hơi thở nào “Không chết được.”
Ân Trục Ly thở nhẹ một hơi, thấy kế bên là một thanh kiếm dính máu, nàng cầm lên nhìn kỹ thì trên chuôi kiếm có khắc một chữ : Khúc. Trên mặt nàng cười nhẹ “Hằng năm sư phụ đều phải luận võ với người này, lúc thắng lúc bại, thì ra chính là hắn.”
Kha Đình Phong khâu miệng vết thương cho Đường Ẩn, vết thương kia nhìn vô cùng đáng sợ, hắn cũng không ngẩng đầu lên, lạnh tanh nói “Ngu xuẩn.”
Ý cười trong mắt Ân Trục Ly càng sâu, nhẹ giọng than thở “Đúng vậy, hắn đã chinh chiến sa trường hơn hai mươi năm, nói về chuyện giết người thì còn ai hiểu rõ hơn hắn nữa… thật khờ.” Nói xong nàng lại nhớ tới một chuyện “Mông Cổ đại phu, thứ ngươi cho ta chẳng có tác dụng tí ti gì!”
Kha Đình Phong không dừng tay, trán đổ mồ hôi “Vốn là thuốc trợ hứng, nếu bản thân không có hứng thì trợ cái gì?”
Ân Trục Ly lấy khăn lụa ra lau mồ hôi cho hắn, nhỏ giọng nói “Cho thì cho đi, còn nói lý do nhiều vậy…”
Kha Đình Phong lườm nàng một cái, lấy thuốc đắp lên vết thương của Đường Ẩn. Đường Ẩn rên một tiếng nhưng vẫn không tỉnh lại. ÂN Trục LY đau lòng nói “Nhẹ tay chút!”
Kha Đình Phong cũng không quan tâm tới nàng mà lấy lụa mỏng băng vết thương lại cho Đường Ẩn, tay nghề vô cùng thành thạo..
Đợi đến khi băn