Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1960 lượt.

g bó vết thương xong, hắn đứng dậy rời khỏi, cũng biết Ân Trục Ly cũng chưa có ý đi nên giương giọng nói “Nhìn hắn một chút, ta đi sắc thuốc.”
Ân Trục Ly gật đầu, thấy hắn sắp rời khỏi thì đột nhiên lên tiếng “Thật là không sao chứ?”
Kha ĐÌnh Phong biết tính nàng, giọng nói mặc dù lạnh lùng nhưng thái độ lại khẳng định “Không sao.”
Kha Đình Phong rời khỏi phòng, hắn tất nhiên tốt hơn Ân Trục Ly nên đưa tay khép cửa lại. Ân Trục Ly ngồi xuống giường, mặc dù sắc mặt Đường Ẩn còn hơi xanh nhưng hơi thở đã vững vàng, chắc cũng không đáng ngại. Nàng cũng yên tâm được một chút, thỉnh thoảng thì rờ trán hắn, thấy cũng không sốt cao, nàng cầm tay hắn.
Xương tay của Đường Ẩn to, vì tập võ nhiều năm nên trong lòng bàn tay, trên ngón tay có vết chai. Ân Trục Ly vuốt nhẹ bàn tay, cảm thấy trong lòng xôn xao kỳ lạ, giống như có kiến bò qua, ngưa ngứa nhưng không gãi được.
Trong lòng nàng hoảng hốt, vội thả bàn tay kia ra, thấy hai môi hắn khô thì rót một chén nước thổi nguội rồi đưa tới cạnh môi hắn “Sư phụ? Uống chút nước!”
Giọng nói của nàng rất nhẹ, Đường Ẩn vẫn không có phản ứng gì, chỉ nhíu nhíu mày chịu đựng vết thương đau đớn. Thường ngày hắn rất khôi ngô, khuôn mặt tuấn tú, bình thường rất điềm tĩnh, bộ dáng thanh cao, giao tế với người khác cũng chỉ lạnh nhạt như nước, mấy năm nay chỉ thân với Ân Trục LY.
Ân Trục Ly vốn là một tên gia hỏa chẳng tốt lành gì, lúc trước thường nghịch ngợm với Đường Ẩn, cũng không thèm giữ lễ. Mà nay Đường Ẩn cũng chẳng còn tỉnh táo, không thể động đậy, nàng lại bị sắc dục thôi thúc, lập tức ngậm một ngụm nước rồi nhẹ nhàng bón vào miệng hắn. Đường Ẩn mất máu nhiều, cánh môi khô khốc, nhiệt độ cũng cao hơn bình thường. Nàng nhẹ nhàng bón nước vào, trong lòng lại ngứa ngáy như kiến bò.
(A!!! A Cửu mà biết được thì….. Ly Ca không có hứng với A Cửu, lại có hứng với Đường Ẩn!!! A!!!! *quay cuồng*)
Trong lúc răng môi quấn quýt thì hơi thở của nàng nặng nề, vẫn cẩn thận né tránh vết thương của hắn. Giấc mộng ngày đêm nhớ mong trong lòng cuối cùng cũng thành sự thật, nàng nắm tay hắn hôn lên mỗi đường gân, nhớ lại lần đầu cầm kiếm, lần đầu viết chữ, lần đầu cưỡi ngựa….
Nhiều lần đầu như vậy đều là do đôi bàn tay này chỉ dẫn cho nàng, nháy mắt đã qua nhiều năm thế rồi.
Ngoài cửa có tiếng động nhỏ, Kha Đình Phong bưng thuốc vào, thấy bộ dáng của nàng thì lạnh mặt ho một tiếng. Thấy vẻ mặt của nàng kỳ lạ thì Kha Đình Phong lại càng không thể hòa nhã nổi “Ngươi có từng nghe qua mấy chữ [nghe lời bác sĩ dặn'> chưa hả?”
Ân Đại đương gia đưa tay khép cửa lại, ho nhẹ một tiếng “Nếu không muốn đốt nhà của ta thì nói nhỏ một chút.”
Kha Đình Phong để thuốc một bên, lạnh lùng như thường “Dùng nhiều thuốc sẽ tổn thương cơ thể, Ân Trục Ly, đáng sao?”
Ân Trục Ly cười như không cười ép hắn tới góc tường, một tay chống lên tường phía bên cạnh hắn, ánh mắt ám muội nhìn hắn “Chẳng lẽ ngươi sợ sau này Bản đại đương gia không thể [lên'> nữa?”
“….” Kha Đình Phong quyết định lần này về nhất định cho nàng mười bình, uống chết thì càng tốt…






Bình minh lên, Ân đại đương gia vẫn ngồi bên Đường Ẩn, hầu hạ hắn dùng bữa sáng rồi mới trở về Phúc Lộc vương phủ với Cửu vương gia – sau ngày đại hôn thì phải vào cung tạ ơn. Đường Ẩn đương nhiên không giữ nàng “Vi sư không sao, ngươi nhanh đi đi.”
Ân Trục Ly lại dặn dò Kha Đình Phong một lát rồi lại tạt qua Thính Đào Các, hỏi han Nguyệt Quế về tình hình gần đây của Ân thị, biết bà vẫn khỏe thì nàng cũng không vào, lập tức thúc ngựa trở về Phúc Lộc vương phủ.
Lúc đó Cửu vương gia đã ăn mặc chỉnh tề, thấy nàng về thì hỏi “Đêm qua có chuyện gì thế?”
Ân Trục Ly không đáp, quay về phòng ngủ “Thanh Uyển, thay quần áo!”
Thanh Uyển cầm hoàng phục của Phúc Lộc vương phi tới cho Ân Trục LY thay, lại thấy Cửu vương gia hình như không định đi ra thì mặt Thanh Uyển ửng đỏ. Nhưng Ân TRục Ly lại vô cùng tự nhiên, vẫn để cho nàng thay quần áo giúp.
Ân Trục Ly không nói gì, bước lên thuyền. Vẻ mặt của Thẩm Đình Xa dịu đi một chút rồi như đang nhìn hướng, cũng bước vào “Lễ phục này nhìn thật chướng mắt, về sau không có chuyện gì thì đừng mặc.”
Giọng của hắn trầm trầm, Ân Trục Ly bỗng nhiên cảm thấy không nên chọc giận hắn “Thảo dân tuân chỉ.”
Thấy vẻ mặt của nàng lạnh lùng, trong mắt Thẩm Đình Xa lại có chút khổ sở “Trục Ly, nàng tin trẫm một lần, ngay bây giờ, có được không?”
Ân Trục Ly đưa mắt nhìn sóng nước, trong tầm mắt chỉ thấy lá sen xanh ngắt đong đưa “Sao vương thượng lại nói lời ấy? Vương thượng là thiên tử, sao thảo dân dám nghi ngờ.”
Thuyền dần bơi ra xa khỏi bờ, gần đó không còn tai mắt nào nữa, Thẩm Đình Xa ngưng tay chèo thuyền, từ từ tiến sát lại nàng “Trục Ly, trẫm cũng là thân bất do kỷ. Ân gia của nàng đã có tổ huấn là con gái không làm thiếp, không phải trẫm không có tâm, nhưng…” hắn đưa tay, ngón tay lướt qua mặt nàng “Nhưng trẫm sẽ cố gắng, thật cố gắng, nàng hãy tin trẫm.”
Ân Trục Ly giương mắt nhìn hắn, lại thấy hình như hắn có