pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341999

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1999 lượt.

chuyện, ngài không thể xông vào!”
Về phòng, Ân Trục Ly bảo Thanh Uyển chuẩn bị nước tắm. Thẩm Đình Giao xăn tay áo “Để bổn vương xoa bóp cho nàng.”
Ân Trục Ly vỗ vỗ mặt hắn “Ngoan.”
Nàng tắm rất lâu, tới khi nước lạnh thì Thanh Uyển hối thúc, Ân Trục Ly mới đứng dậy. Nàng khoác áo choàng màu trắng đi tới giường, Thẩm Đình GIao còn chưa ngủ “Nằm đây.”
Ân Trục Ly nằm sấp xuống, Thẩm Đình Giao bấm huyệt cho nàng, vô cùng dễ chịu, Ân Trục Ly nhắm mắt rồi cảm thấy hơi buồn ngủ.
“Muộn rồi, ngủ đi Cửu gia.” Nàng mơ hồ nói . Thẩm Đình Giao xoa xoa vai nàng, giọng nói dịu dàng “Trục Ly ngủ trước đi, bổn vương chưa buồn ngủ.”
Ân Trục Ly ngủ thiếp đi, giấc mộng kia đã lâu không thấy.
“Súc sinh, ngươi chẳng qua chỉ là con gái của tên súc sinh Khúc Thiên kia, ngươi nghĩ ngươi là ai!” Âm thanh tơ lụa bị xé rách, người ở phía trên nặng như thế, nàng không thể giãy dụa.
“Thúc thúc, ông là thúc thúc mà!”
“Hôm nay hãy để thúc thúc thương ngươi đi… Khúc Thiên bách chiến bách thắng, không biết chơi con gái của hắn thì có mùi vị gì, hô hô…”
Một đôi tay rờ rẫm người nàng, nàng mở to hai mắt, chỉ thấy ngươi kia dâm dãng cười. Miệng hắn nói những lời ác độc, tay nàng rờ rẫm rồi tìm được cây sáo. Sau đó thì những vêt máu văng tới, nội tạng của hắn bị thương, máu từ miệng hắn tuôn ra như suối. Máu đỏ chảy dọc theo cây sáo dính vào tay nàng, áo nàng, toàn thân nàng. Thì ra dù là người tốt hay người xấu thì máu cũng màu đỏ.
Người nằm đó đã không còn hơi thở, nhưng nàng chỉ vô cảm lặp lại động tác đánh tới.
Thúc thúc, ta là con gái của Khúc Thiên nhưng cũng là con gái của Ân Bích Ngô, ngươi cuối cùng là thân nhân của ta, hay là kẻ thù của ta?
Năm nàng tám tuổi, nàng giết đệ đệ của Ân Bích Ngô, là thúc thúc ruột thịt của mình, do tuổi còn nhỏ nên làm việc xấu cũng không biết che giấu, bị đánh một trăm cây, trọng thương mà quỳ ba ngày ba đêm trong từ đường Ân gia, nhưng vẫn không chết.
Nàng không cha không mẹ, nếu như còn muốn sống thì phải mạnh mẽ hơn người khác.
Chỉ là cơn ác mộng này thật đáng sợ, trong mơ đều là hình ảnh đầy máu của người kia, sau này nàng không giết người nữa.
Thẩm Đình Giao không biết nàng mơ thấy gì, nàng cau chặt chân mày, ngủ cũng không yên. Tay hắn còn đang chảy máu, dính trên áo của Ân Trục Ly. Hắn cũng không nghĩ gì, nằm xuống bên cạnh nàng, kề mặt vào ngực nàng nghe từng nhịp tim của nàng.
Cho đến nửa đêm Ân Trục Ly tỉnh dậy thì thấy hắn như con chó nhỏ, kề trên ngực nàng mà ngủ, nàng bèn ôm hắn tới gối lên cánh tay mình một cách yêu thương “Ngủ ngoan, coi chừng ngày mai bị sái cổ!”
Hắn mơ mơ màng màng, mở to hai mắt một cách ngây thơ, trông rất đáng yêu. Ân Trục Ly không nhịn được hôn một cái vào môi hắn “Vẫn còn sớm, ngủ tiếp đi.”
Hắn mơ hồ đáp một tiếng, vẫn ôm nàng rồi yên lặng ngủ.
Đêm hè ở ngoại ô vang vang tiếng côn trùng. Ân Trục Ly nằm ôm Thẩm ĐÌnh Giao nhưng vẫn không ngủ được. Bây giờ sư phụ đang làm gì nhỉ? Có phải đang thổi sáo dưới gốc đào trong rừng Khê Thủy không? Hay là đang viết chữ trong thư phòng? Hay là chẳng làm gì cả, chỉ ngẩn người nhìn ánh trăng?
Thật ra… thật ra, nàng rất nhớ hắn.
Đến gần hết giờ Dần, Ân Trục Ly rời giường, cẩn thận để không quấy nhiễu tới Thẩm Đình Giao.
Hành cung nằm ở ngoại ô, cũng vì tài lực của Đại Huỳnh không được mạnh nên cũng đơn giản hóa tất cả, không hề bày biện xa hoa. Ân Trục Ly rời khỏi phòng, trời vẫn còn rất sớm, nàng ngồi ở hành lang mà ngắm trăng.
Trong hành cung có dòng nước chảy, nàng lững thững bước tới đầu nguồn, thấy nước chảy len qua kẽ đá, xung quanh cây cỏ um tùm, những giọt nước văng tung tóe làm nàng cảm thấy rất thoải mái. Nàng đứng cạnh bờ ao luyện một bài quyền, mồ hôi đổ ra. Lúc này cảm thấy dòng nước mát rượi, lại thấy xung quanh không có ai nên cũng nổi máu nghịch ngợm.
Nàng nhảy tới cảnh bờ ao, hất nước rửa mặt, rửa mặt còn chưa đủ, nàng cởi giày vớ, thả chân xuống nước. Đang lúc vui vẻ thì nghe tiếng ho nhẹ từ phía sau “Phúc Lộc vương phi, chỉ sợ là ngày hôm nay tất cả mọi người đều phải uống nước rửa chân của ngươi, có quá đang không?”
Ân Trục Ly quay đầu nhìn thấy người đó bước tới ngồi kề bên, lại cầm theo một bầu rượu, trông có vẻ thoải mái. Nàng cũng không khách khí, bèn mang giày vớ vào “Trục Ly sống trong nhà thương nhân, khó trách dạy dỗ không được tốt, để Khúc tướng quân chê cười rồi.”
Nói xong nàng cũng không đợi đối phương rả lời, nhảy lên bờ cầm bình rượu kia, rồi lại ngã xuống thảm cỏ, dốc nửa bình “Tướng quân ngồi đây đã lâu rồi? Xem ra đêm qua tướng quân ngủ không ngon rồi.”
Ánh trăng mờ mờ, bóng người mờ nhạt dưới ánh trăng, Khúc Thiên nhớ rõ ngày trước, trong đại trạch cũ của Khúc gia, nữ nhân kia cũng mang theo nụ cười hờ hững như vậy “Xem ra đêm qua tướng quân ngủ không ngon rồi.”
Hắn hơi hối hận chuyện năm đó đã không xuống tay với nàng ta, Ân Bích Ngô đã chết, nhưng hai mươi năm sau con cái nàng lại trở lại đứng trước mặt hắn, nói với hắn mối quan hệ đầy đau đớn kia.
“Cuối cùng thì ngươi muốn gì?” Hắn ra tay nhanh như ch