Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342012
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.
Ân Trục Ly, gương mặt xinh đẹp của hắn lúc này lại lộ ra vẻ hiểm độc “Chắc chắn là nàng tới gặp Đường Ẩn.”
Giọng nói như tiếng châu ngọc, hắn cúi đầu, tay dùng sức kéo đứt dây đàn, ngón trỏ bị cứa trúng, máu chảy xuống đầu ngón tay, tí tách trên đàn cổ. Hắn hơi cau mày, ngẩn người nhìn những giọt máu này, một lúc sau lại cười nhợt nhạt, mềm yếu như mưa ở Giang Nam “Thẩm Đình Giao, ngươi sao lại thành như thế này chứ.”
Ân Trục Ly đúng là tới rừng Khê Thủy thăm Đường Ẩn, Đường Ẩn còn đang thả câu, sắc thu đã nhuộm đất trời, hai gốc cây đào lá đã nhuộm vàng. Những phiến lá vàng bị gió thu ngắt đi, rơi tả tơi vào trong hồ. Cây hoa hồng lại như đắc ý, những tán lá xanh xanh nghiêng trên mặt hồ, nở những chùm hoa rực rỡ sắc đỏ.
“Có chuyện gì cần nói?” Đường Ẩn không cần quay đầu cũng biết là nàng có việc vướng mắc trong lòng. Ân Trục Ly lại cười nhẹ “Sư phụ, ngài buồn bực ở thành Trường An đã lâu như vậy, lúc này đang trong tiết thu vô cùng mát mẻ, hay là chúng ta đi du ngoạn ít ngày?”
Đường Ẩn quay đầu lại nhìn nàng “Nếu vi sư không già lẩm cẩm rồi … thì hình như chúng ta mới trở về Trường An được nửa tháng.”
Ân Trục Ly ho khan một tiếng, ngồi xuống bên cạnh ông “Nhưng đồ nhi muốn mời sư phụ ra ngoài dạo chơi.”
Đường Ân đặt cần câu xuống đất, như có như không cảm thấy tóc nàng vờn qua mặt, hơi ngứa “Ngươi không phải người thích quanh co.”
Ân Trục Ly ngồi sát lại một chút, người ông thật ấm, bờ vai này cũng mạnh mẽ làm cho người khác cảm thấy an toàn “Sư phụ, Trục Ly muốn cùng ngài thương lượng chút chuyện. Nhưng ngài phải đáp ứng trước là không được tức giận.”
Đường Ẩn nở một nụ cười ấm áp, đôi mắt nhìn về mặt hồ xanh xanh, phản chiếu bóng mây trời “Ngươi nói đi.”
Ân Trục Ly nắm tay ông, ông cứng người, nhưng cũng không giật tay lại, vẫn cười nhạt “Chuyện có thể làm khó Đại đương gia như thế, chắc có lẽ sẽ làm vi sư khó xử.”
Ân Trục Ly cố gắng suy nghĩ, rồi lại cố gắng tìm cách biểu đạt uyển chuyển nhất để nói lên suy nghĩ của mình “Sư phụ, hôm nay tình hình ở Trường An vô cùng cấp bách, nếu không tìm được đối sách thì tính mạng của Cửu gia thật rất mong manh. Mà Khúc gia…” Nàng lại cân nhắc, hạ thấp giọng “Sư phụ cũng thấy, hôm nay sợ là Khúc đại tướng quân cũng không lo nổi cho mình, con muốn để cho Cửu gia dựa vào Khúc gia. Mặc dù lúc này Cửu gia không có chức quyền, nhưng cũng là huyết mạch của hoàng thất, để cho Khúc đại tướng ủng lập lên ngôi, thứ nhất có thể tự bảo vệ mình, thứ hai…”
Quả nhiên, không đợi nàng nói xong, Đường Ẩn đã đổi sắc mặt “Quả nhiên ngươi thật sự xúi giục Khúc Thiên.” Hắn rút bàn tay Ân Trục Ly đang nắm, giọng nói có chút tức giận “Thiên hạ này tự có người làm chủ, ngươi muốn giúp ai vi sư cũng không muốn nhiều lời. Không có việc sẽ không đến, hãy nói rõ ý của ngươi đi.”
Thấy vẻ mặt đó, Ân Trục Ly tựa vào vai ông, nhỏ giọng than thở “Sư phụ đã nói là không tức giận mà.”
Đường Ẩn cầm lấy cần câu, quăng câu ra xa “Nói, vì sao hôm nay đến đây.”
Ân Trục Ly muốn nói lại thôi, cuối cùng đứng dậy “Ngày sau hãy nói, sư phụ, Trục Ly đi trước.”
Ban đêm, trong lòng Ân Trục Ly vô cùng phiền não, cũng không muốn trở về phủ để đối phó với Thẩm tiểu vương gia, nàng sợ bản thân nổi giận với hắn. Hồng Diệp có giữ một phòng cho nàng ở lầu Quảng Lăng, cũng không phái ai hầu hạ, mang trà và trái cây vào rồi tự động lui xuống.
Nàng dựa vào cửa sổ, rút cây sáo bên hông ra thổi một khúc “Ngư tiều vấn đáp”. Nhưng vẫn còn trẻ tuổi nên trong tiếng sao không mang theo được sự bình thản lạnh nhạt như Đường Ẩn. Không phải là nàng không biết thổi sáo, đây cũng chẳng phải là chuyện khó, chẳng qua là nghe nói Ân Bích Ngô rất thích thổi sáo.
Người đã nên thiên cổ, hậu nhân nhắc nhớ làm gì.
Nhưng lúc này tâm trạng của nàng rất kém, mà bốn phía lại không có người, nàng lén thổi một khúc thì có gì không được?
Đêm, Thẩm Đình Giao dẫn theo Trương Thanh rời khỏi Phúc Lộc Vương phủ, mọi người đã quen nhìn thấy hắn ban đêm ra ngoài chơi nên cũng không để ý nhiều. Hắn đi thẳng tới đại trạch Ân gia, tất nhiên không ai dám ngăn hắn, Noãn Ngọc cũng nói cho hắn biết là Trục Ly đã đi rồi, nhưng hắn vẫn đi theo con đường trải đầy đá trắng tới rừng Khê Thủy.
Tới cửa vòm, hắn dừng bước, quay đầu nói với Trương Thanh “Canh giữ ở đây, không được cho ai vào quấy rầy.”
Lúc đó vẫn còn sớm, Đường Ẩn vẫn chưa ngủ mà đang luyện kiếm ở rừng Khê Thủy. Thấy hắn đi vào, Đường Ẩn chắp tay “Cửu gia, chỉ sợ ngài tới không đúng lúc, lúc chiều Trục Ly đã ra ngoài rồi.”
Thẩm Đình Giao nở nụ cười có phần lạnh nhạt “Hôm nay bổn vương cũng không phải tới tìm Trục Ly, nếu không phiền thì Bổn vương muốn nói chuyện với tiên sinh.”
Đường Ẩn có chút nghi ngờ, ông và Thẩm Đình Giao coi như cũng có chút quen biết, tuy không nên nghĩ xấu cho người khác, nhưng ông vẫn cảm thấy vị Cửu gia này thật quá nhu nhược. Nhưng hắn là một người tốt, không ham mê tửu sắc. Trong lúc nhất thời, ông thật không nghĩ ra hai người có gì để nói.