Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Kim Chủ Bị Lừa Rồi

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342025

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2025 lượt.

dễ dàng gì.”
Hà Giản vốn không thích hắn nhưng lúc này cũng không hề phản bác, chỉ trầm ngâm.
Thấy hơi thở nặng nhọc của Thẩm Đình Giao, Ân Trục Ly mới vừa lòng đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống “Cửu gia, nói cho ta biết ngài đang nghĩ gì?”
Thẩm Đình Giao sinh ra và lớn lên ở trong cung, mặc dù không được sủng ái nhưng cũng là hoàng tử. Trừ Ân Trục Ly ra thì ai cũng thấy hắn nho nhã quý phái, lời nói cử chỉ đều theo cung quy, huống chi hắn không lập thiếp, vốn không hiểu chuyện ân ái nam nữ, lúc này xấu hổ biết nói làm sao?
Ân Trục Ly thấy vẽ mặt quẫn bách của hắn bèn đùa dai “Nói đi. Ngài muốn Ân mỗ làm gì?”
Hai má Thẩm Đình Giao đỏ như son, tươi như hoa đào “Ta… Trục Ly…”
Ân Trục Ly đứng dậy khỏi tảng đá, phủi áo như muốn rời đi “Haiz, nếu Cửu gia không có ý khác, Ân mỗ đành về phòng ngủ, không quấy rầy Cửu Gia ngắm trăng.”
Thẩm Đình Giao đang động tình, sao có thể cho nàng đi như vậy, lúc này bèn kéo nàng “Trục Ly…” Những từ bất nhã kia, hắn thật không nói thành lời “Ta… ta muốn.”
Hà Giản nghe thấy thì mặt đầy vạch đen, hắn là ân sư của Thẩm tiểu vương gia, dạy cầm kỳ thi họa, dạy thơ văn ca phú nhưng lại quên dạy Cửu gia bản lĩnh đối phó với phụ nữ.
Ân Trục Ly thấy mình chọc hắn sắp điên rồi, bèn ôm hắn vào ngực rồi về phòng, lúc đi ngang qua đường mòn thì ra dấu với hai người đang đứng trong bóng tối, ý tứ rất rõ ràng – mau trở về nhà tìm ai thì tìm, làm gì thì làm. Nói một cách khác là … cút xéo mau cho ta!
Trở về phòng ngủ, khí trời nóng nực. Ân Trục Ly đặt Thẩm Đình Giao lên giường, rót một chén trà lạnh, xoay người lấy Bích Lạc Giai bên hông thò vào vạt áo hắn mà rạch. Lưỡi dao sắt bén lướt qua da thịt, lạnh lẽo thấu xương, Thẩm Đình Giao có chút khẩn trương nhưng biết rằng ở bên cạnh nàng hắn tuyệt đối an toàn nên đành trụ khí, không dám lộn xộn.






Hai ngày sau, Khúc Thiên lại tới nói chuyện với Ân Trục Ly, lần này ông không đưa ra yêu cầu gì nữa. Thuộc hạ của Khúc Thiên gần như đã bị tước hết chức quyền, vô cùng nhàn rỗi, thậm chí có người không chịu nổi bèn kháng cự thì liền bị giam vào ngục. Một mình Khúc Thiên thì ông cũng chẳng sợ hãi gì, nhưng Khúc gia chỉ còn duy nhất một huyết mạch này, ông phải vì tương lai của Khúc Hoài Thương mà tính toán trước sau.
Mặc dù Ân Trục Ly không đáng tin, nhưng tình hình trước mắt đã vô cùng khẩn cấp.
Quân nhân đều trọng tình nghĩa, mặc dù có nhiều người đã đổi đi nơi khác, nhưng vẫn còn nghĩa tình. Nếu ông muốn đứng lên phản lại, đạp đổ ngai vàng cũng không phải là điều vọng tưởng. Nhưng Ân Trục Ly vẫn còn chần chờ. Nàng nhìn bàn cờ mà ngẩn người, hôm nay Thẩm Đình Xa còn để cho nàng được hai phần mặt mũi, nhưng nếu chiến sự nổ ra, việc đầu tiên hắn làm chắc chắn là đuổi giết toàn tộc Ân thị, chặt đứt đường tiếp tế của phản quân.
Mà Ân tộc có mấy ngàn người, cho dù cố gắng hết sức nhưng muốn không hao tổn người nào cũng không phải việc dễ. Huống chi một khi chuyện này thất bại thì hậu quả thật không thể tưởng tượng. Nàng phải suy tính vô cùng cẩn trọng.
Lầu Quảng Lăng, bản đồ da dê trải trên bàn ngọc, vẽ hết sông núi của Đại Huỳnh. Ân Trục Ly chỉ vào quận Thiên Thủy “Nơi này có chôn một kho báu,” nàng nhìn Khúc Thiên, cười khẩy “Năm đó mẫu thân đã đổi đi vị trí. Hơn hai mươi năm, vật đổi sao dời, chỉ có Tướng quân là vẫn còn hào hoa phong nhã, thật là làm người ta ngưỡng mộ khôn nguôi.”
Ân Trục Ly đưa tay sờ bàn ngọc, Hách Kiếm phát hiện trên người nàng đúng là chảy dòng máu của Khúc Thiên, thần sắc lúc lơ đãng của hai người vô cùng giống nhau.
Lúc này Ân Trục Ly lại có chút khổ sở “Những tâm phúc của ta đều phải mang theo, nếu không chắc chắn sẽ có họa sát thân. Điều ta khổ tâm nhất bây giờ là làm sao để sư phụ đi cùng chúng ta. Tính tình ông vốn cương trực, thà chết cũng không khuất phục.Muốn ông hợp tác với Khúc Thiên, luồng cuối để giữ được tánh mạng là chuyện không thể. Nếu ông ở lại đây, Thẩm Đình Xa nhất định sẽ dùng ông ấy để uy hiếp ta. Sư phụ vốn thanh cao, sao có thể chịu nổi chuyện bị tiểu nhân nhục nhã.”
Nàng gác tay lên trán, hiện ra chút mệt mỏi “Đạo lý co dãn trong đời người không thể nói với sư phụ được.”
Phúc Lộc vương phủ, Thẩm tiểu vương gia cũng chẳng hề được rảnh rỗi. Cuối thu, thời tiết thoáng đãng, trời xanh không mây. Trong sân, cúc vàng đã nở khoe sắc, gió hây hây thổi, hắn đang ngồi đàn một bản Tứ diện mai phục, khúc này được phổ từ khúc nhạc dành cho đàn tỳ bà, nhưng dưới ngón đàn của hắn vẫn không mất đi thi vị trong đó.
Hà Giản đứng ở hành lang lắng nghe một lúc, đợi tới âm điệu cuối cùng vang lên mới nhẹ giọng nói “Cửu gia, mới vừa nãy Liêm Khang có báo, vương phi bảo chúng ta chuẩn bị hành lý, cùng Khúc tướng quân rời thành Trường An, đến huyện Kim Thành tạm trú.”
Thẩm Đình Giao gảy nhẹ dây đàn, năm ngón tay thon dài như ngọc, tiếng đàn vang lên dìu dặt “Được, vương phi đâu?”
Hà Giản có vẻ do dự “Nghe nói là về đại trạch Ân gia.”
Thẩm Đình Giao cười nhẹ, không còn vẻ dịu dàng như lúc trước mặt