Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.

còn hỏi ngược lại tôi: “Em nghĩ đây là mùi hương của hoa gì?”
“Hoa hồng?”
Anh ấy nhe răng cười, “Ừm, là bông hồng Bulgaria. Rất đặc biệt, nó không phải màu đỏ chót, mà mang màu phấn, cánh hoa rất nhỏ nhắn, nó mọc ở vườn hoa hồng Damascus trên núi Bulgaria. Có một năm anh đi họp ở Bulgaria, được vài ngày nghỉ ngơi, nên đã đến phía Nam Sofia, ở đấy có các thôn trang, cả ngọn đồi đều trồng loài hoa hồng này, trên trời dưới đất đều là màu hồng phấn, trông rất đẹp!”
“Hoa hồng không phải ở nước Anh sao? Lâu nay em cứ tưởng hoa hồng nổi tiếng nhất là của Anh.”
“Bulgaria có một tên gọi khác là ‘Vương quốc của hoa hồng’.”
“Bulgaria ở đâu?” Tôi thừa nhận tôi hơi dốt về địa lý, tôi hoàn toàn không biết quốc gia này nằm ở góc nào của châu Âu.
“Ở cạnh Hy Lạp, họ cũng hiểu được tiếng Nga.”
Tôi nghiên cứu những dòng chữ tiếng Anh trên hộp. Anh ấy ngồi xuống cạnh tôi, ngón tay quấn quấn đuôi tóc áp cạnh tay anh ấy của tôi.
“Tiết Đồng.” Anh ấy gọi.
“Hmm?”
“Em biết vì sao anh gọi em là Роза không?”
Ờ…..
Chẳng lẽ anh ấy đặt cái tên này không phải là để chọc tôi sao? Tôi dời mắt khỏi những dòng chữ tiếng Anh, nhìn anh ấy trong hồ nghi: “Hoa hồng?”
Chân mày của Mộ Thừa Hòa giãn ra, “Bồng hồng Bulgaria đó.”
Mở máy vi tính lên, anh ấy tìm lại những tấm hình đã chụp ở đó cho tôi xem, đâu đâu cũng là bông hồng màu hồng phấn, những cánh hoa nhỏ trùng trùng điệp điệp. Một tấm khác là đóa hoa vừa hái xuống, đang đọng sương sớm, còn phong nhụy chờ ngày nở, trông rất giống bờ môi hồng đang chờ đợi một nụ hôn.
Còn có một tấm!
Đây có lẽ là tấm hình anh ấy bị chụp lén khi không để ý.
Mộ Thừa Hòa ở trong hình đang đứng dưới ánh nắng mặt trời, dường như vừa bị gai hoa hồng đâm phải, hai chân mày túm lại và cúi đầu nhìn ngón tay của mình, còn phải cố gắng tránh khỏi ông mặt trời có khả năng làm anh ấy hắt xì liên tục, cô gái Bulgaria bên cạnh đang định đưa đóa hoa vừa được cắt xuống cho anh ấy. Phía sau anh ấy là bụi hoa hồng, trời xanh thăm thẳm.
Thật lòng mà nói, chúng không yêu kiều như tôi đã tưởng. Những bụi hoa hồng nho nhỏ, chia nhánh vươn lên, màu sắc nhàn nhạt, nhánh cây đầy rẫy những gai nhọn. Song không hiểu vì sao Mộ Thừa Hòa lại cảm thấy, tôi và chúng giống nhau.
“Tại sao vậy?” Tôi hỏi.
“Không biết nữa, trực giác.”
“Anh là học sinh xuất sắc khoa tự nhiên mà, không phải mọi thứ đều phải nói logic sao?” Tôi không chịu bỏ qua.
“Phải ha, thế em nói xem đó là tại sao vậy?” Anh ấy vừa cười vừa đánh trống lãng với tôi, sau đó cầm hộp lửa ra sân thượng hút thuốc.
Về sau, có một lần tôi đã tình cờ đọc được ý nghĩa của loài hoa hồng màu hồng phấn trên tạp chí —-
Mối tình đầu.
Thích nụ cười rạng rỡ của em.






Cây sồi thân mến 
(1)
“Không ngờ Mộ Thừa Hòa cũng ma lanh thật.” Bạch Lâm nói.
“Tại sao?”
“Không phải lúc trước cậu cũng có xem phim Bông hồng đỏ và bông hồng trắng sao? Hôm đó Triệu Hiểu Đường nhất thời hứng chí đã hỏi Mộ Hải nhà nó, rằng nếu là anh ta thì sẽ chọn loại nào. Kết quả là Mộ Hải trả lời kiểu nào cũng bị Triệu Hiểu Đường đánh, chọn cái nào cũng sai, bị dày vò mất mấy ngày chứ không ít.”
Cửa sổ xe hạ xuống, tài xế trong ấy gọi: “Tiểu Mộ, sớm vậy à.”
Mộ Thừa Hòa sau khi nhìn rõ mặt của đối phương thì nói: “Ồ. Thầy Tần à, sao mọi người lại lên đây?”
“Chúng tôi lên đó đón một khách quý đến tham quan trường. Hiệu trưởng Lưu cũng có đến.” Lời vừa dứt, cửa sổ xe phía sau cũng hạ xuống, người ngồi bên trong quả nhiên là hiệu trưởng Lưu trường đại học A.
Hiệu trưởng hỏi: “Tiểu Mộ, có cần tiễn cậu một đoạn không?” Vị này chính là người đã nhiệt tình quan tâm chuyện chung thân đại sự của Mộ Thừa Hòa lần trước. Chăm sóc đến mức này, chắc là rất thân với anh hay gia đình anh rồi.
“Không cần đâu, ra đây là để chạy bộ mà.”
Ánh mắt của hiệu trưởng dời đến bàn tay đang nắm tay tôi của Mộ Thừa Hòa, ông mỉm cười, vừa định nói gì đó thì đột nhiên, một giọng nói khác từ ghế lái phụ vang lên: “Hiệu trưởng, quả đúng là Mộ Thừa Hòa hen, hai thầy tinh mắt thật.” Và người này, chính là thư ký Ngô của học viện ngoại ngữ chúng tôi.
Thư ký Ngô ló đầu ra nhìn thấy Mộ Thừa Hòa, rồi mới nhìn thấy tôi.
“Đây chẳng phải là Tiết Đồng sao?” Thầy nói.
“Em chào thầy.” Tôi lễ phép gật đầu.
Hiệu trưởng Lưu nghe thế bèn nhìn sang tôi, “Lão Ngô quen à?”
“Là sinh viên khoa Anh ngữ, vừa tốt nghiệp khóa vừa rồi. Hiệu trưởng à thầy phải quen biết chứ, năm cô bé này thi vào trường chúng ta, truyền hình cũng có chiếu mà. Cô bé mà ba là liệt sĩ đấy.”
Hiệu trưởng dường như đã có chút ấn tượng, nụ cười không còn rõ ràng như lúc nãy, ông gật gù.
“Nói ra mới nhớ, Thừa Hòa đã từng dạy lớp của họ đấy.”
“Ừm.” Mộ Thừa Hòa đáp, “Dạy môn tiếng Nga.” Sau đó cũng rất tự nhiên mà buông tay tôi ra.
Hàn huyên thêm một lúc thì con đường phía trước cũng đã thông, xe của họ bèn chạy đi từ từ.
Hai chúng tôi, một người đi trước một người đi sau, mãi đến khi về tới nhà, tôi cũng không n