Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341526
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.
ói với anh ấy một câu nào.
Tôi thừa nhận là tôi đã giận, hoặc chi bằng nói cảm giác đó rất khó chịu.
Học kỳ mới sắp bắt đầu, các giáo sư của đại học A cũng dần dần trở về ký túc xá, phá vỡ sự yên tĩnh của kỳ nghỉ hè. Từ sau việc lần đó, tôi đều hạn chế cùng anh ấy ra đường.
Mẹ gọi điện cho tôi, bảo rằng có nhờ bác Trần về nhà xem tôi thế nào, kết quả nghe người ta nói tôi đã không về nhà rất lâu rồi.
“Bác Trần nào ạ? Ba của Trần Nghiên?”
“Không phải.”
“À.” Và tôi đã hiểu người mẹ đang nói là người nào.
“Dì Trương dưới lầu bảo có trộm vào nhà, nên con đã dọn đi.”
“Dạ. Cũng gần một tháng rồi.”
“Chuyện lớn như vậy sao không cho mẹ biết? Có bị trộm gì không?”
“Không, bị con dọa một cái chạy mất bóng rồi.”
“Con dọn đi đâu vậy?”
“Nhà của một người bạn.”
Mẹ im lặng một lúc, mới hỏi: “Bạn trai?”
“Dạ.” Tôi đáp.
“Bạn học trước đây?”
“Dạ không. Người ta đi làm lâu rồi.”
“Người đến gặp Trần Nghiên với con lần trước? Họ Mộ?”
“Dạ.”
“Mẹ có nghe lái xe Lý nhắc đến Tiểu Mộ này.”
“À.” Tôi biết ngay mà.
“Tiểu Lý bảo, lúc ấy con chỉ giới thiệu là một người bạn, nhưng cậu ta đoán chắc chắn không phải là bạn bình thường, nếu không làm gì quan tâm đến vậy, còn đi đường đêm hơn 1000km với con. Người khá tốt.”
“Dạ.” Tôi đáp.
“Làm gì mà cứ dạ ồ dạ ồ mãi thế? Người đó bao nhiêu tuổi rồi, làm nghề gì?”
“Lớn hơn con 6 tuổi, là giáo viên.”
“Haiz… mẹ không phải loại người phong kiến cổ hủ, con thấy tốt là được rồi. Bây giờ con có việc làm rồi, cũng có bạn trai rồi, vậy mẹ cũng yên tâm.”
Tôi không biết còn có thể nói gì với mẹ. Trước đây mẹ từng nói sẽ không can thiệp chuyện yêu đương của tôi, chỉ cần đối phương là người tốt, bây giờ chuyện cũng đã như thế rồi, chắc mẹ cảm thấy cho dù người không tốt cũng không có cách khác chăng.
Chiều hôm đó, tôi đang nhận tư liệu tại phòng nhân sự của trường thì mẹ lại gọi điện thoại đến: “Con ở nhà của người ta như vậy cũng không hay.” Chắc là mẹ đã tiêu hóa hết tình trạng của tôi hiện giờ, đấu tranh tư tưởng xong, bản tính thuyết phục lại trở về rồi.
“Tụi con đâu có làm gì đâu.” Mỗi người một phòng, chỉ mới đến mức độ nắm tay và hôn thôi.
“Ba mẹ người ta sẽ nghĩ con như thế nào chứ?”
“Anh ấy sống một mình.”
“Cậu ta có nói với gia đình về chuyện của hai con chưa?”
“Con không biết. Không biết anh ấy nói chưa nữa.” E là không, anh ấy còn có thể nói với ai?
“Tụi con có nghĩ bước tiếp theo như thế nào chưa?”
“Dạ chưa.” Ngay cả việc tôi có phải là bạn gái của anh ấy hay không tôi còn nghi ngờ mà, làm sao nghĩ xa như vậy được.
“Hay là… con tìm một lý do nào đó dọn ra ngoài đi, cứ nói là chỗ ở cách xa trường học quá nên vào ở ký túc xá của trường? Như vậy Tiểu Mộ cũng sẽ không giận con?”
“Dạ để con suy nghĩ.”
Nói là suy nghĩ thôi, thật ra tôi chẳng có ý định dọn khỏi nhà Mộ Thừa Hòa, nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của anh ấy khi ngăn cản không cho tôi đi hôm ấy, đến bây giờ tôi vẫn còn sợ.
Những người mẹ trong phim thường mắng con gái mới biết yêu của mình như thế nào nhỉ?
Ngồi trên tàu điện ngầm, nhìn bóng đen bên ngoài khi đi qua đường hầm, tôi tự nói một mình.
Ma mê quỷ ám?
Đúng vậy, tôi chính là bị ma mê quỷ ám rồi.
Tôi không chỉ ma mê quỷ ám, còn có chút xa rời đạo đức nữa.
Nghĩ đến đây, tôi cười khổ, đúng lúc bắt gặp một cặp tình nhân trẻ tuổi ngồi phía đối diện đang âu yếm tình nồng, cô gái nói gì đó rồi chu môi, chàng trai nựng má cô gái một cái trìu mến, nhưng môi của cô gái vẫn cứ thế, hiển nhiên là đang tiếp tục nhõng nhẽo, chàng trai không nhịn được, hôn cô một cái.
Nhìn người ta chằm chằm như thế cũng ngại, tôi bèn quay sang chỗ khác.
Bên cạnh tôi là một người phụ nữ trung niên đang cầm túi siêu thị, bà hứ lạnh một cái, lầm bầm: “Đúng là không biết xấu hổ, tưởng đang ở nhà sao.”
Tôi ra khỏi tàu điện ngầm, đi thêm hai con đường để ra chợ mua ít thức ăn. Vừa về đến cổng ký túc xá dành cho giáo viên bèn nghe có người gọi tôi. Quay lại nhìn, hóa ra là một người bạn ở lớp kế bên học chung học viện ngoại ngữ lúc trước.
Nhìn thấy rau xanh trong tay tôi, bạn ấy hỏi: “Cậu sống ở đây à?”
“Ừm,” Tôi mừng thầm vì Mộ Thừa Hòa không có ở đây. Trước đây bạn ấy học môn tiếng Nga chung với tôi, nếu hôm nay trông thấy tôi và Mộ Thừa Hòa đi chung với nhau, xách túi đi chợ về nhà, không biết sẽ thế nào nữa.
“Cậu đang đi làm ở đâu?” Tôi đổi đề tài.
“Mình ở lại trường. Bây giờ đang làm việc trong phòng Đoàn. Còn cậu?” Bạn ấy hỏi.
“Mình đến Đại học sư phạm.”
“Cũng tốt đấy, chúng ta lưu lại số điện thoại đi.” Vừa nói bạn ấy vừa lấy điện thoại ra.
“Trời nóng như vậy, cậu đứng đây làm gì?”
“Hầy, chờ bà ngoại, khó khăn lắm mới xuống đến đây, vậy mà lại đòi đi vệ sinh, bảo mình đứng chờ ngoài này. À phải, Tiết Đồng, thầy dạy tiếng Nga cho chúng ta lúc trước đó, thầy rất đẹp trai đó, cũng ở đây đấy, lúc nãy mình mới thấy thầy đi vào.”
Vừa dứt câu thì bà cụ ở cùng một tầng với Mộ Thừa Hòa đã đi ra, tay còn cầm cây quạt, nhìn thấy tôi bà cụ liền nói: “Ấy, Tiểu Tiết đi