Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ký Ức Độc Quyền

Ký Ức Độc Quyền

Tác giả: Mộc Phù Sinh

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341546

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1546 lượt.

nhở tôi.
“À à…., em muốn chiêm ngưỡng phong thái của thầy đó mà, vốn dĩ Bạch Lâm họ cũng muốn đến, nhưng em cảm thấy nhiều người cùng nghỉ học như vậy không hay lắm, nên em đã chủ động đứng ra đại diện cho họ.”
Hắn cười.
Tôi và hắn cùng đi ra lầu “Tứ giáo”.
“Thầy Mộ, thầy thật sự là dạng người mà họ nói sao?”
“Người gì?”
“Thiên tài.”
Hắn cười nhẹ, không trả lời ngay, một lúc sau mới nói: “Tôi chỉ là người bình thường.”
“Tại sao lại đến khu Tây dạy môn học như thế này cho tụi em?”
“Thầy Trần của các em có việc, không ai dạy thế, hỏi tôi có đồng ý không. Bình thường Trần Đình làm việc trong Đảng, dù gì một tuần cũng chỉ có hai tiết học. Tôi thấy cũng rất có ý nghĩa, thầy chủ nhiệm khoa của em cũng nói thầy không có ý kiến, vậy nên tôi đã đến đây.”
Thầy chủ khoa đương nhiên là không có ý kiến rồi, mời một giáo sư dạy môn ngoại ngữ hai, lời quá rồi.
“Thầy và thầy Trần rất thân sao?” Không biết thầy Trần có từng nói gì về tôi với hắn không.
“Ừm. Chúng tôi quen nhau trong Hiệp hội du học sinh Nga, Trần Đình học ở Học viện ngoại ngữ Pushkin, tôi ở Đại học Moscow, cách nhau không xa lắm, sau này chúng tôi cùng về nước, khá hợp tính nhau.”
Bất giác chúng tôi đã đến ngã rẽ lầu “Lục giáo”.
“Tại sao thầy lại học về hàng không? Còn đến Đại học Moscow nữa?”
“Vì Zhukovsky.”
“Zhukovsky?”
“Ông ấy là người sáng lập ra Lực học thể lỏng hiện đại, là cha đẻ của ngành hàng không Nga. Từ lúc tốt nghiệp Đại học Moscow cho đến khi qua đời, ông đều dạy học ở đó, do đó tôi cũng có ước mơ đó.”
“Ồ.” Tôi gật đầu.
Hắn nói: “Lúc nhỏ tôi có xem một quyển sách do Zhukovsky viết, trong đó có một câu nói rất ấn tượng, chỉ thoáng chốc đã làm tôi đam mê. Lúc ấy tôi nghĩ, tôi cũng phải làm một người như vậy.”
“Là câu gì?” Tôi nhìn hắn.
“Ông ấy nói: con người sinh ra vốn không có cánh, dựa trên tỉ lệ trọng lượng và cơ thịt của nhân loại mà nói, loài chim mạnh gấp 72 lần loài người.”
Mộ Thừa Hòa ngưng lại một lúc, lại nói: “Song, tôi cho rằng, con người dựa vào trí tuệ của mình chứ không phải cơ thịt, rồi cũng nhất định có thể bay trên trời cao.”
Lời dứt, tôi bất chợt không nói được gì.
Nhưng hắn lại nhìn tôi cười một cái rất nghịch ngợm.
Tôi nghiêng đầu nhìn mặt hắn, có một cảm giác cự ly từ trên trời giáng xuống. Khi hắn nói “Nhất định có thể bay trên trời cao”, thần sắc trầm tĩnh như mặt nước lặng, nhưng đôi mắt màu nhạt ấy lại trong và sáng đến kỳ lạ dưới bầu trời đêm.
Màu tóc và màu mắt của Mộ Thừa Hòa đều không đậm, không phải màu mực đen thuần túy, do đó làm cho nước da trông trắng hơn, sóng mũi rất cao và tinh tế.
Ai cũng nói thiên tài rất dễ cô độc quái gở, nhưng Mộ Thừa Hòa lại giống y như tên của mình, một con người đặc biệt thân thiện và dễ thương.
Bạch Lâm thường xuyên thuê tiểu thuyết tình yêu trong một tiệm sách bên con phố buôn bán gần trường, kết quả sau khi trường kỳ cảm nhiễm từ tiểu thuyết, tôi cũng cảm thấy: người đàn ông dụng tình sâu đậm, hy sinh vì tình yêu, cam nguyện từ bỏ tất cả là rất dễ làm động lòng phái nữ.
Nhưng trong đêm nay, khi tôi nghe được những lời nói của Mộ Thừa Hòa, tôi lại cảm thấy, khi một người đàn ông kiên trì với một tín ngưỡng và suốt đời phấn đấu vì nó, cũng sẽ có một sức hút đặc biệt làm mê hoặc lòng người.






Thầy có biết không 
(1)
Thông thường trước ngày 10 mỗi tháng tôi đều phải nộp một bài báo cáo tư tưởng của tháng trước.
Tính cả tôi vào thì trong khoa có tổng cộng năm người sau khi tốt nghiệp trường Đảng nghiệp dư sẽ trở thành đối tượng đào tạo để làm Đảng viên. Mỗi tháng chúng tôi phải nộp báo cáo tư tưởng. Hai tháng đầu Trần Đình còn ở đây, chúng tôi nộp cho Trần Đình, thầy là ủy viên Đảng. Bây giờ thầy đi công tác, vậy chúng tôi đành nộp cho cô Lý thi thoảng mới xuất hiện ở khu Tây thôi.
Trường khác thế nào tôi không biết, tóm lại với trường của tôi, ủy viên Đảng ngoài việc quản lý công tác sinh việc thì sẽ còn đảm trách việc tiến cử sinh viên xuất sắc vào Đảng. Tôi nghĩ, nếu thật sự vào Đảng thì thầy Trần Đình hoặc giả sẽ là người tiến cử của tôi. Trước khi đi đào tạo ở nơi khác, thầy rất thường xuyên trò chuyện với tôi, tìm hiểu về trạng thái tư tưởng của tôi. Về tình trạng gia đình của tôi, thầy và thư ký Ngô trong trường cũng biết được ít nhiều, nên đặc biệt quan tâm tôi. Thậm chí sau khi biết tôi chọn môn tiếng Nga, thầy còn cho tôi làm lớp trưởng môn của thầy.
Giáng sinh sắp đến rồi, cũng sắp thi cuối kỳ rồi, mọi người đều bắt đầu bận rộn cả lên.
Lớp chúng tôi có 30 người, nam sinh chỉ có 5 người, con số này đã là thuộc dạng nhiều, do đó đại đa phần nữ sinh đều là hàng xuất khẩu, những ai còn độc thân cũng thừa lúc gần giáng sinh mà tích cực tìm lối thoát. Ngay cả Tống Kỳ Kỳ cũng phải đến sát giờ tắt đèn mới về đến phòng, quả thật là quá phản thường rồi. Chúng tôi có hơi nghi ngờ.
Bạch Lâm ngồi trên giường nói: “Ngộ thật, tự nhiên lễ giáng sinh bị mọi người làm thành lễ tình nhân rồi.”
“Sao Kỳ Kỳ còn