Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.
g,” Sư huynh nói, “Viện nghiên cứu máy bay vận chuyển top nhất trên thế giới.”
“Lực thể lỏng và máy bay thì có quan hệ gì?” Bạch Lâm chớp chớp mắt hỏi.
“Động lực học không khí là một phân nhánh quan trọng trong lực thể lỏng học, thưở ban đầu con người chính là nhờ nghiên cứu động lực học không khí mà đưa máy bay lên trời. Đấy là chuyên ngành nghiên cứu trọng tâm của thầy Mộ.” Sư huynh Lý nói trong nét mặt sùng bái, “Chuyên đề đuôi cánh T ngày mai thầy trình bày là một vấn đề quan trọng và nan giải trong thiết kế hàng không.”
“Và sau đó?” Tôi hỏi
“Năm nay thầy lại trở về rồi, còn phá lệ nhận làm giáo sư.”
“Có thật sự là….. giáo sư?” Tim gan tôi run rẩy, hỏi từ từ.
“Thật mà.” Sư huynh Lý gật đầu.
(7)
Thế là, tôi cứ mãi tiêu hóa những lời nói của sư huynh Lý. Liên hệ những sự việc lại với nhau, thế mới biết mình sơ ý biết chừng nào.
Lần đầu tiên khi Mộ Thừa Hòa bảo tôi đến phòng làm việc của hắn, hắn nói, tôi chưa từng dạy học cho sinh viên chính quy. Lúc ấy, câu nói này được tôi lý giải rằng, hắn chưa từng làm giáo viên.
Lần thứ hai khi Mộ Thừa Hòa đến đón tôi và Bạch Lâm, cảnh sát đó nói với Mộ Thừa Hòa, tôi từng thấy thầy trên báo.
Thậm chí là khả năng tính nhẩm siêu phàm của hắn, vậy mà tôi vẫn không hề hoài nghi. Rồi sau đó, những lời hắn nói với tôi và Bành Vũ, viện trưởng viện bảo tàng đó cũng quen biết hắn.
Quá nhiều quá nhiều quá nhiều những chi tiết như thế đều bị tôi phớt lờ mất, đúng là quá sơ ý mà.
Trên đường đi xe về khu Tây cùng Bạch Lâm, chiếc xe buýt trường chở chúng tôi dừng lại quay đầu xe ở trước cổng, quẹo nửa vòng đến bảng thông cáo đó rồi lui lại. Dưới ánh đèn vàng cam, từ xa tôi có thể nhìn thấy tên của hắn phía sau tấm kiếng, rất nổi bật.
Hóa ra, hắn là một người xuất sắc như vậy, cơ hồ khiến người ta cảm thấy sau lưng hắn có một vòng sáng nhạt.
Hôm sau, tôi đã cúp học nửa buổi, leo lên xe buýt đến trụ sở chính xem buổi báo cáo của Mộ Thừa Hòa. Nhưng đến nơi rồi tôi mới biết không phải ai muốn vào cũng có thể vào.
Bạch Lâm vừa đúng lúc gọi cho tôi.
“Thế nào thế nào?”
“Không vào được.”
“Hả? Không phải chứ?”
“Cho mình số điện thoại của Lý sư huynh đi, không phải hôm qua anh ấy nói sẽ đến nghe sao, mình cũng nhìn thấy vài người trong khoa của sư huynh rồi.”
“Được.” Bạch Lâm nói
Không bao lâu thì tôi tìm được Lý sư huynh, cũng may một bạn nữ trong lớp anh ghi danh xong nhưng vì gia đình có chuyện đột xuất không thể đến, tôi mới có thể thế vào vị trí đó.
Vẫn chưa đến giờ, nhưng không khí trong hội trường đã vô cùng nghiêm túc.
Phía sau có đến mấy cái máy quay, nhân viên trên sân khấu thì đang thử micro.
Những dãy trên cùng, mỗi vị trí đều có ghi chú họ tên. Khu vực dành cho sinh viên được sắp xếp ở cuối cùng, khoa nào ngồi vào vị trí khoa đó, sơ đồ được vẽ rất rõ ràng, còn có tiếp tân dẫn lối, quả đúng thật là muốn thêm một người cũng không được.
Hội trường dần dần đông người.
Ngoại trừ năm đó khi thay ba lên sân khấu lãnh thưởng ra, tôi chưa bao giờ tham gia những cuộc hội thảo chính thức như thế này, huống chi còn có nhiều khách đến vậy.
Trên mỗi vị trí đều có một quyển sổ tay, trên đó là nội dung tóm tắt bài giảng của Mộ Thừa Hòa bằng ba loại ngôn ngữ Trung – Anh – Nga.
Khi Mộ Thừa Hòa xuất hiện đúng giờ trên sân khấu, toàn thể mọi người đều đứng dậy vỗ tay. Thầy mặc tây phục màu xanh lam đậm, không giống phong cách tùy ý của ngày thường, cẩn thận đi từng bước một, sau khi đứng nghiêm thì cúi chào mọi người, rồi tức thì đi tới vị trí phát ngôn.
Đây là một bài giảng về mức độ linh động và nhạy bén của cánh bay, từ đầu đến cuối, ngoại trừ chi tiết tôi biết rằng hắn đang nói tiếng Trung Quốc ra, thì chẳng còn hiểu gì cả.
Nhưng, tôi lại không hề thấy buồn ngủ, không biết là vì không khí nơi đây thực sự không thích hợp, hay là vì những chiếc máy quay ở phía sau. Tôi nhìn Mộ Thừa Hòa từ xa, hắn đứng đó, để tài liệu xuống, mỉm cười điềm đạm chờ người dẫn chương trình tuyên bố bắt đầu đến tiết mục đặt câu hỏi.
Người đặt câu hỏi rất nhiều, liên tục không ngừng. Có học sinh cũng có ký giả, hắn đều trả lời bằng tiếng Hán.
Một sư huynh nào đó bên khoa Vật lý ngồi phía trước tôi nhận được micro, kích động đứng dậy đặt câu hỏi, ánh nhìn của Mộ Thừa Hòa cũng chuyển qua phía chúng tôi. Sau đó hắn nhìn thấy tôi, lướt qua, không hề dừng lại.
Tiết học tiếng Nga lần sau, tôi lại mang theo chiếc khăn choàng đó.
Lần trước, Bạch Lâm bảo tôi đừng vội trả lại cho thầy. Nó nói: “Không thể tùy tiện đem trả như vậy, có thế thì khi đến lúc quan trọng mới có cớ tiếp cận.”
Thật không ngờ, bị nó nói trúng rồi.
Lúc ra về, tôi cố ý lề mề trong phòng học, đợi khi các bạn trong phòng đã đi gần hết rồi tôi mới xuống cầu thang chờ Mộ Thừa Hòa.
Hắn đi xuống vừa rẽ qua thì đã trông thấy tôi đang khờ khạo đứng một mình.
“Thưa thầy,” Tôi chủ động gọi hắn. “Khăn choàng của thầy, cám ơn thầy.”
Hắn nhận lấy, nghĩ gì đó rồi hỏi tôi: “Hôm đó em không có tiết sao? Chạy đi nghe tọa đàm?”
“Dạ?”
“Thứ tư.” Hắn nhắc