Tác giả: Mộc Phù Sinh
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1566 lượt.
tư liệu và soạn nội dung cho hôm sau. Do đó tính ra còn bận hơn lúc khai giảng.
Người khó dạy nhất là cô bé học lớp ba, tên là Ưu Ưu. Trước đây từng học qua lớp thiếu nhi của Trung tâm Anh ngữ Cambridge, biết được một ít, giờ đây lại học được thêm một ít trong trường tiểu học, cô bé không mấy tập trung nghe giảng, rất thích lơ là. Ưu Ưu còn nhỏ, động lực học tập chỉ có thể nhờ vào hứng thú, bản thân nó không mấy có hứng thú với môn tiếng Anh. Nhưng ba mẹ của Ưu Ưu lại là kiểu mẫu “mong con thành phượng hoàng”, họ mong sao cho nó nhanh chóng trở thành một thiên tài ngoại ngữ. Mẹ của Ưu Ưu còn thường xuyên bất chợt đẩy cửa vào hỏi chúng tôi có khát không hay có muốn ăn gì không. Nhưng thật ra tôi biết, người mẹ này chỉ là muốn xem coi tôi có tranh thủ thời giờ dạy con của bà không, có xứng đáng với số tiền 25 đồng một giờ không, do đó luôn tìm lý do vào kiểm tra đột xuất.
Buổi chiều hôm đó, tôi bảo Ưu Ưu chép từ vựng. Nó viết được một lúc thì đã ngủ gật trên bàn.
Tôi gọi nó hai ba lần, nó mới ngóc đầu lên, mệt mỏi giương mắt ra.
“Cô Tiết, em xin lỗi.” Nó nói xin lỗi một cách cẩn trọng.
“Sao vậy? Em ngủ không đủ giấc sao?”
“Sáng nay em đã học múa balê suốt mấy tiếng đồng hồ, bây giờ rất muốn ngủ.”
“Em còn học múa nữa à?” Điều này tôi thật sự không biết, tôi chỉ thấy bên ngoài phòng khách có piano, còn tưởng nó học đàn.
Ưu Ưu gật đầu, tức thì nói cho tôi nghe lịch học hè của nó: “Buổi chiều ba năm bảy học tiết của cô, chiều hai tư sáu học balê ở Cung văn hóa thiếu niên, mỗi buổi sáng học đàn, buổi tối làm bài. Sau tết, tiết balê có chút thay đổi, nhiều lúc sẽ chuyển lên học buổi sáng.”
Tôi nghe xong liền thấy chóng mặt, suýt nữa đã lỡ miệng nói: ba mẹ của em cũng biết cách hành hạ em thật.
Nhưng, hiện giờ, ở trước mặt nó tôi là một cô giáo, tôi không thể phát ngôn tùy tiện, chỉ đành xoa đầu nó, dùng câu nói mang tính vạn năng trong nền giáo dục: “Người lớn cũng đều muốn tốt cho em, do đó em phải cố gắng lên.”
Bây giờ thì tôi hiểu rồi, không phải là nó thích lo ra khó dạy, mà vì sức lực của trẻ con có hạn.
Ưu Ưu ngẩng đầu lên hỏi tôi: “Cô Tiết, lúc trước cô cũng lớn lên như vậy sao?”
“Cũng ngang ngửa vậy.” Tôi cười.
Lúc đó tôi cũng đang học lớp ba, vừa từ một tỉnh nhỏ ở ngoại thành chuyển vào thành phố A, mẹ sợ tôi thua kém những đứa trẻ khác, nên bảo ba đưa tôi đến Cung văn hóa thiếu niên học múa và vẽ.
“Cô cũng học đàn và múa ba lê sao?”
“Không, cô học múa dân tộc và tì bà.” Nói xong, để chứng thực lời nói của mình, tôi đã biểu diễn cho nó xem động tác lắc cổ của Tân Cương.
Nó lập tức cười cong đôi mắt, “Em cũng có thấy cô em làm qua cái này, em cũng muốn học, nhưng mà khó quá.”
“Nói ra cũng không khó, chỉ cho em một bí quyết. Em áp sát người vào tường, sau đó cứ nghĩ phải làm tai phải của em dính vào vai phải, và tai trái dính vào vai trái.” Tôi vừa nói, lại vừa làm mẫu một lần.
Ưu Ưu tỉnh táo hẳn, nó nhảy xuống ghế và chạy tới bên tường thật, cầm theo cái gương và làm như tôi đã nói. Nhưng đến cuối cùng, nó vẫn đã từ bỏ, ngồi trở về chỗ, nói: “Sao mà cổ em lúc lắc lư trông như con vịt bị co giật thế này.”
Tôi bật cười, trước đây cứ cảm thấy đứa trẻ này không mấy thích nói chuyện, cũng chưa từng trò chuyện với tôi, không ngờ nó cũng vui tính lắm.
Tôi lại nói: “Cô có một chị họ, cao lắm, còn thảm hơn, bị đưa đi học bơi. Lần đầu tiên vào hồ bơi, chị ấy nói mình sợ nước, kiểu nào cũng không chịu xuống hồ. Kết quả thầy huấn luyện không nói tiếng nào hết, như con chim ưng bắt gà con vậy, nắm chỉ lên ném luôn xuống hồ.”
Ưu Ưu tròn xoe đôi mắt, “Rồi sau đó?”
“Sau đó?” Tôi nhớ lại cảnh tượng ba đã diễn tả vô số lần với tôi, không nhịn được cười, “Sau đó, chỉ cứ thế mà đập nước liên tục, vậy mà lại nổi lên thật, sau đó không cần đến thầy huấn luyện, chỉ tự biết bơi rồi. Khi bò lên bờ, chỉ mới nhớ ra là mình phải khóc.”
Nghe thấy tiếng cười của hai chúng tôi, mẹ của Ưu Ưu lại đẩy cửa bước vào, tiếng trò chuyện của chúng tôi lập tức im bặt.
Đợi khi bà ấy trở ra, Ưu Ưu hỏi nhỏ: “Cô Tiết, sau này chị họ của cô có trở thành vận động viên không? Có tham gia Olympic không?”
“Không có. Cô cũng đâu có trở thành diễn viên múa, người có thể thành công là rất ít rất ít.”
“Nếu đã vậy, tại sao mẹ lại cứ bắt em phải học?” Ưu Ưu cúi mặt xuống.
Tôi nghĩ một lúc, nói với nó: “Ba mẹ có khổ tâm của họ, nhiều lúc người lớn muốn em học, không phải là bắt em nhất định phải trở thành diễn viên múa hay một nhà soạn nhạc, mà chỉ là muốn em trau dồi thêm đạo đức, lớn lên sẽ có nhiều người thích chơi với em hơn.”
Ưu Ưu nhìn tôi với ánh mắt như hiểu mà không phải hiểu.
Tôi chớp chớp mắt, “Ví dụ, trong lớp của Ưu Ưu có hai bạn nam. Một người học giỏi, thể thao cũng giỏi, còn biết đàn và đàn rất hay; người kia không biết gì cả, học lại kém, em nói xem các bạn sẽ thích chơi với ai hơn?”
“Đương nhiên là người đầu tiên rồi.” Ưu Ưu lập tức trả lời một cách rất khẳng định.
“Cho nên, các bạn cũng sẽ nhìn em như vậy đó.” Tôi nói.
Sau đó, Lưu Khải lại gọi tôi