Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341977
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1977 lượt.
cô không có ai dùng, bị dẹp sang một bên. Tô Mạt bàn giao tài liệu, trong lòng càng trống trải.
Bà Tô còn muốn nói chuyện, Tống Thiên Bảo bắt đầu hát rống lên. Tô Mạt vội cúp máy. Tâm trạng của cô khá tệ, vừa nhớ con gái vừa cảm thấy bản thân không có tiền đồ. Tô Mạt đảo mắt tứ phía, ánh mặt trời bao trùm lên ngôi biệt thự của Tống Gia, như tấm lưới khiến nơi này cách biệt với đời.
Tô Mạt ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng đi ra ngoài, nhắn tin cho Mạc Úy Thanh: “Tôi có việc muốn nhờ cô giúp đỡ”.
Tô Mạt nghĩ con người Mạc Úy Thanh cao ngạo và tự phụ nhưng cũng tự ti. Người bên cạnh nếu thể hiện thái độ an ủi, thương hại, cô ta sẽ chẳng thèm để ý, nhưng nếu nói có chuyện nhờ giúp đỡ,chắc chắn cô ta sẽ không ngoảnh mặt làm ngơ.
Một lúc sau, quả nhiên Mạc Úy Thanh gọi lại, giọng nói khản đặc. Tô Mạt cố kìm nén sự hiếu kỳ, hỏi thẳng: “Gần đây tôi quen biết một người đàn ông. Anh ta có tiền, chỉ là có hơi khó hầu hạ”.
Mạc Úy Thanh cười cười. “Chúc mừng chị, mùa xuân thứ hai đã kiếm được “phiếu ăn”. Chị muốn học hỏi kinh nghiệm từ tôi đúng không?”
Tô Mạt nói. “Ở bên cạnh anh ta, tôi không biết phải làm thế nào mới đúng. Chủ động thì sợ người ta coi thường, không chủ động thì chẳng giành được thứ gì”.
Mạc Úy Thanh nói: “Một khi anh ta đã cho chị cơ hội, có nghĩa anh ta coi trọng chị. Bất kể thân hình, diện mạo hay tính cách của chị, thế nào cũng có điểm hợp ý anh ta. Chị có cơ hội này, những chuyện khác khỏi cần nghĩ ngợi. Điều duy nhất chị cần suy nghĩ, là làm thế nào thỏa mãn anh ta, nghĩ những điều anh ta nghĩ. Bất cứ chuyện gì cũng đứng ở góc độ của anh ta để suy xét vấn đề, như vậy mọi việc sẽ trở nên đơn giản. Có câu nói “vô dục tắc cương(lqd)”, chị còn phải luôn thôi miên mình, rằng chị không có bất cứ yêu cầu nào với anh ta, trong khi anh ta có thể đòi hỏi chị bất cứ điều gì. Những người đàn ông coi trọng thể diện đều có khuynh hướng gia trưởng, quan hệ một thời gian dài ít nhiều đều nảy sinh lòng thương hại”.
(lqd) Vô dục tắc cương: có nghĩa là một khi không có dục vọng của thế tục thì mới đạt đến cảnh giới hiên ngang lẫm liệt
Tô Mạt im lặng lắng nghe, Mạc Úy Thanh nói tiếp: “Tất nhiên sự việc cũng có hai mặt, lâu ngày chị sẽ phải đối diện với vấn đề khác. Hai người thường xuyên tiếp xúc, cùng ăn cơm, lên giường. Dần dần, chị sẽ phát hiện mình ngày càng không thể rời xa anh ta, cho dù về mặt kinh tế, tâm lý hay sinh lý, dần dần chị...”
Thời tiết nóng bức nhưng Tô Mạt đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát, cô cắt ngang lời: “Tôi biết rồi. Gần đây cô khỏe không?”
“Cũng vầy vậy thôi”. Mạc Úy Thanh đáp.
Tô Mạt hỏi: “Cô tới bệnh viện kiểm tra chưa? Bao giờ sinh?”
Mạc Úy Thanh trầm mặc vài giây. “Tôi không cần đứa bé nên phá thai rồi”.
Cô ta không muốn nói nhiều nên Tô Mạt cúp máy. Cô cầm điện thoại di động, cân nhắc hồi lâu. Cuối cùng,cô gửi tin nhắn: “Anh có thời gian không?”
Một lúc lâu sau, đầu bên kia mới trả lời bằng một dấu hỏi.
Tô Mạt lại nhắn: “Mấy giờ anh mới về?”
Lại một lúc lâu sau, đầu bên kia trả lời: “Ngày mai”.
Tô Mạt nhắn tiếp: “Khi nào anh về, tôi muốn mời anh ăn cơm”.
Đầu bên kia hỏi: “Ở đâu?”
Tô Mạt vẫn đang ngẫm nghĩ, đầu kia lại gửi tiếp một tin nhắn: “Nhà em?”
“Ừ”. Tô Mạt nín thở, gửi tin nhắn cuối cùng.
Chiều hôm sau, Vương Á Nam về sớm. Tô Mạt chuẩn bị trước đồ ăn rồi mới ra về. Về đến nhà, cô lại nấu mấy món ngon, đợi một lúc lâu cũng không thấy người xuất hiện. Cô nhắn tin hỏi, nửa đêm đầu bên kia mới trả lời, nói có việc, hôm nay không đến được.
Một mình Tô Mạt chậm rãi nuốt đồ ăn lạnh ngắt. Cô không hề thấy ngon, cuối cùng đổ hết vào thùng rác.
Cuối tuần, bố mẹ và Thanh Tuyền trở về. Tô Mạt đang ở nhà chuẩn bị cơm trưa. Chợt nghe tiếng chuông cửa, cô vội vàng ra mở cửa. Vương Cư An đứng bên ngoài, Tô Mạt buột miệng: \'Sao anh lại đến đây?”
Vương Cư An thuộc đường thuộc lối vào nhà. “Chẳng phải em bảo tôi đến ăn cơm hay sao?”
Tô Mạt đi đằng sau anh ta. “Hôm nay bố mẹ và con gái tôi ở nhà”.
“Không phải họ đi du lịch sao?” Vương Cư An hỏi.
“Đã về rồi, đang ở dưới nhà tản bộ”. Tô Mạt muốn nói: “Tôi đâu bảo anh hôm nay đến”. Nhưng cô nuốt câu đó xuống cổ họng, chỉ lên tiếng: “Hay là... để hôm khác”.
Vương Cư An nhìn đống thực phẩm trên bàn. “Em có vẻ thích nấu cơm nhỉ, vẫn chưa nấu đủ hay sao?”
“Nấu ăn cho người nhà là một thú vui. Hơn nữa, trong cuộc đời, ăn cơm là quan trọng nhất”. Tô Mạt đáp.
Vương Cư An không tiếp lời, chuyển sang chuyện khác: “Cho tôi mượn nhà vệ sinh”. Nói xong, anh ta đi vào, vặn vòi nước rửa tay. Rửa tay xong, anh ta hỏi: “Khăn lau tay ở đâu?”
Tô Mạt đi lấy khăn, đưa cho anh ta.
Vương Cư An giơ tay, đóng cửa nhà tắm, đẩy Tô Mạt vào góc tường, anh cười khẽ một tiếng. “Em xem, em bây giờ có phải tốt hơn không. Việc gì phải giả bộ nghiêm túc thương lượng với tôi, chẳng thú vị chút nào”.
“Anh đừng giở trò...” Tô Mạt đẩy anh ta ra. Chợt nhớ đến câu nói của Mạc Úy Thanh, cô lại thu tay về, thầm nghĩ: đã như vậy rồi, chi bằng đợi giải quyết xong sự việc rồi tính sau.
Thấ