The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341978

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1978 lượt.

u sẽ càng đòi hỏi nhiều”.
3.
Tùng Dung tìm cơ hội hỏi Tô Mạt sự việc tiến triển đến đâu rồi.
Bởi vì Tùng Dung ăn nói khó lọt tai nên Tô Mạt thấy chán chị ta. Tuy nhiên, ngẫm nghĩ kĩ, lời nói của Tùng Dung hà khắc nhưng chỉ cần không ảnh hưởng đến lợi ích của chị ta, chị ta cũng chẳng hại cô. Thời gian qua, hai người thân thiết, vui vẻ, hơn nữa Tùng Dung có mối quan hệ rộng rãi, nắm bắt tin tức rất nhanh, cô cũng chẳng cần vì vài quan điểm không hợp ý mà tránh mặt chị ta.
Tô Mạt không giấu giếm, nói muốn nhờ Vương Cư An giúp đỡ nhưng gặp trắc trở. Tùng Dung có vẻ kinh ngạc, hỏi Tô Mạt nói thế nào. Tô Mạt kể qua loa tình hình lúc đó.
Tùng Dung cười: “Ý của cô là nửa đêm nửa hôm người ta mò đến nhà cô nên phải giúp đỡ để bày tỏ thành ý? Cô em, đây là cô cầu xin người khác hay sao? Cầu xin người khác giúp đỡ mà cô vẫn tỏ ra thanh cao thì ai muốn giúp cô chứ?” Chị ta ngừng một lát rồi lại nói: “Không tính đến quan hệ giữa cô và sếp tổng, bình thường nhân viên đi cầu lãnh đạo giúp đỡ chẳng phải mang theo hai chai rượu ngon, vài cây thuốc đắt tiền sao? Cô nói với lãnh đạo, cô phải nuôi bố mẹ già, con nhỏ, mong lãnh đạo thông cảm cho hoàn cảnh khó khăn, giúp đỡ giải quyết vấn đề. Một khi lãnh đạo mềm lòng sẽ đồng ý ngay thôi. Đương nhiên người như sếp tổng chẳng có rượi ngon nào chưa uống, thuốc ngon nào chưa hút. Nếu cô thật sự muốn xin sếp tổng giúp đỡ, nói mấy câu ngọt ngào là chiêu chắc ăn nhất”.
Tô Mạt thở dài. “Anh ta đâu phải loại người như chị nghĩ. Trước đây, tôi cũng từng nói qua nhưng chẳng có tác dụng gì. Người này mềm cứng đều không trôi, rất khó hầu hạ”.
Tùng Dung lại hỏi: “Cô đã tìm Vương Á Nam chưa?”
“Tôi không dám hỏi bà ấy”. Tô Mạt đáp. “Trong công ty, ngày mấy vị cổ đông kỳ cựu, chưa có ai từng gặp con trai kỹ sư Vương. Bà ấy giỏi giang một đời, rất coi trọng thể diện. Nếu bây giờ tôi nói thẳng muốn gia nhập nhóm dự án, chắc chắn bà ấy sẽ nghĩ theo hướng khác, trong lòng như bị cắm một cái dằm. Trừ khi tôi không muốn ở lại công ty thì mới đề cập với kỹ sư Vương. Bây giờ, cách tốt hơn cả là nhóm dự án yêu cầu tăng nhân lực. Chỉ cần bọn họ lên tiếng, tôi mới có hy vọng”.
Tô Mạt không hiểu: “Anh ta từng nói, không muốn vì chuyện cỏn con này mà làm phiền kỹ sư Vương”.
Tùng Dung cười. “Tôi đâu có nói đến chuyện công việc, ý tôi là chuyện riêng của hai người. Hạng người như sếp tổng rất thích thể diện, một khi cô có thể nghĩ cho Vương Á Nam, sao cô không nghĩ cho cháu trai của bà ta? Tính cách của người nhà họ Vương cũng gần như nhau. Cô và sếp tổng đã bắt đầu mối quan hệ, tại sao lại né tránh vấn đề đó? Chuyện nam nữ cũng cần chí tiến thủ mới được. Bây giờ, cho dù sếp tổng chỉ coi cô là bạn tình bình thường, cô hãy cố gắng để lại ấn tượng sâu sắc cho anh ta, biến bình thường thành không bình thường. Sau đó phát triển tình cảm, trở thành một trong những đối tượng xảy ra scandal với anh ta. Tiếp theo, cô hãy vận dụng sự quan tâm ân cần và hiền thục của cô để trở thành bến cảng cho anh ta nghỉ ngơi. Sau đó, lại dùng sự nhẫn nại của cô, thỉnh thoảng chấp nhận hành vi phóng túng của anh ta, để anh ta cảm thấy chỉ có cô mới không trói buộc được anh ta và luôn ở bên cạnh anh ta. Như vậy, cô đã ngày càng tiến gần đến danh phận người bạn gái chính thức. Cuối cùng, cô còn có thể đăng đường nhập thất cũng không biết chừng”.
“Chị đừng đem tôi ra làm trò vui”. Tô Mạt nghiêm giọng.
Tùng Dung nói: “Thật ra hai người, trai chưa vợ gái chưa chồng, nghĩ thoáng cũng đơn giản thôi, chẳng khác đạo lý ở chốn công sở là bao. Ông chủ thích nhân viên như thế nào? Đàn ông thích phụ nữ như thế nào? Cô phải từ từ tìm tòi, cải thiện. Cơ hội không phải không có, chỉ xem cô có thể nắm bắt hay không. Nếu cô không có dự tính về phương diện đó, chắc cô cũng không đi đề nghị sếp tổng giúp đỡ đấy chứ?”
Tô Mạt giật mình, đột nhiên cảm thấy mù mờ. Cô thấy Tùng Dung nói đúng nhưng dường như cũng không phải vậy.
Tùng Dung liếc nhìn cô, tiếp tục: “Nếu cô đã có dự định thì nên đối xử với người ta một chút. Cô tỏ thái độ không thân tình, cũng không lạnh lùng, còn muốn người khác đuổi theo anh ta, cô thấy anh ta đuổi theo người khác bao giờ chưa? Hơn nữa, cô đâu phải con cháu quan chức”.
Vài ngày sau đó, Tô Mạt đều ở trạng thái không tập trung tinh thần. Trong lúc chăm sóc Tống Thiên Bảo, cô gọi mấy cuộc điện thoại cho bố mẹ. Ông bà Tô và cháu ngoại sắp kết thúc chuyến du lịch. Bà Tô cười nói với con gái qua điện thoại: “Bố con ở trên tàu nói khoác với hành khách khác: “con gái nhà tôi rất xuất sắc, làm việc ở công ty lớn, thường tham gia cuộc họp hội đồng quản trị”. Mọi người đều ngưỡng mộ... Lần này, bố con thật sự vui mừng, ông ấy bảo thằng Đồng Thụy An có mắt như mù”. Người già thường có niềm tự hào như vậy. Nhưng bây giờ nghe những lời này, Tô Mạt không biết mình cảm thấy gì nữa.
Sáng nay, cô tới công ty bàn giao tài liệu. Bởi vì hơi vội nên cô chỉ mặc bộ áo phông, quần bò như bình thường đi trông Tống Thiên Bảo. Lên văn phòng, ở chỗ ngồi vốn thuộc về cô xuất hiện một cô gái trẻ. Máy tính của