Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341974
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1974 lượt.
t vừa nói nhỏ: “Bọn con cũng không có ý định phát triển quan hệ lâu dài”.
Bà Tô gật đầu: “Thế thì tốt, bố mẹ cũng chỉ sợ con bập vào như với Đồng Thụy An trước kia. Cuộc hôn nhân đầu khiến con chịu bao nhiêu thiệt thòi, vất vả, con cũng nên ghi nhớ, đừng nhìn vào hình thức của người ta...”.
Tô Mạt cắt ngang lời: “Mẹ, không có chuyện đó đâu”.
Bà Tô vẫn không yên tâm: “Nếu đã như vậy, con đừng để người ta đến nhà mình. Tuy chỉ là căn hộ đi thuê nhưng bị bàn tán thì không hay lắm”.
Tô Mạt im lặng.
Bà Tô tiếp tục giọng điệu răn dạy: “Những chuyện kiểu này, phụ nữ không thể nào bằng đàn ông. Mẹ kể cho con chưa nhỉ? Con gái dì Triệu, hàng xóm nhà mình ngày trước hơn con mấy tuổi, lúc đó chồng con bé cũng ngoại tình, hai vợ chồng cãi nhau ầm ĩ. Sau đó, nó tức mình ra ngoài kiếm một người đàn ông qua đêm. Kết quả bây giờ không ai thèm để ý đến nó chứ đừng nói tái hôn. Mọi người đều nói, đó là nó tự chuốc vào thân. Đàn ông có thể gây chuyện chứ phụ nữ chúng ta không thể làm vậy...”
Tâm trạng của Tô Mạt vốn rất tệ, cô cảm thấy áp lực đè nặng lên đôi vai, trong lòng buồn bực, khổ sở nhưng không ai hiểu, cũng chẳng có chỗ nào để rút. Nghe mẹ nói một hồi, cô bất giác phì cười.
Bà Tô hỏi: “Con cười gì vậy?”
Tô Mạt nói: “Mẹ, mẹ đã đọc tiểu thuyết \'thiên long bát bộ chưa?\' Trong truyện đó có một vị vương phi, vì muốn trả thù người chồng lăng nhăng, bà ta qua đêm với người ăn mày ở trước cổng hoàng cung. Chắc mẹ cũng cho rằng chuyện này quá ngu xuẩn, bẩn thỉu và khó hiểu, đúng không? Nhưng ai ngờ, tên ăn mày đó mới là hoàng thân quốc thích chính thống, còn chồng bà ta chỉ là đồ giả mạo. Vì vậy chỉ cần đổi thân phận của người đàn ông đó, đây lại là một mối kỳ duyên khiến người đời cảm thán. Mẹ thấy có buồn cười không?”
4.
chớp mắt đã đến tháng 7, ông bà Tô bận rộn thu dọn hành lý. Thanh Tuyền cả ngày quấn lấy Tô Mạt không rời. Con bé còn nhỏ nhưng lúc nào cũng như bà cự non. Nó biết sắp phải rời xa mẹ, dù không muốn nhưng cũng không biểu lộ ra ngoài. Hằng ngày, nó hỏi đi hỏi lại: “Con còn mấy ngày nữa thì phải đi?”
“Còn ba ngày”. Tô Mạt nói.
Thanh Tuyền vẫn chưa có khái niệm về thời gian , lại hỏi: “Ba ngày là ngủ mấy đêm hả mẹ?”
“Bốn đêm”.
Con bé như thở phào nhẹ nhõm. “Hình như còn rất lâu”.
Tô Mạt quan sát vẻ mặt của Thanh Tuyền. Cô ngồi xổm đối diện với con bé, dè dặt hỏi: “Thanh Tuyền, có phải con không vui khi mẹ như vậy?”
“Như thế nào cơ?”
“Mẹ ở lại đây làm việc, không thể cùng con về quê”.
Thanh Tuyền lặng thinh, cúi đầu xếp đồ chơi bằng gỗ, sắc mặt dường như lộ vẻ đề phòng và bất lực.
Tô Mạt càng buồn, cổ họng nghẹn ngào. “Không phải lỗi của con, là mẹ không ra gì. Con không vui thì cứ nói cho mẹ biết, không sao đâu”.
Thanh Tuyền không nhìn mẹ,cũng chẳng lên tiếng. Một lúc sau, nó mới nói nhỏ: “Con ghét mẹ”.
Tô Mạt khụt khịt mũi, mỉm cười: “Nhưng mẹ rất yêu Thanh Tuyền của mẹ. Bất kể bé ghét mẹ đến mức nào, mẹ sẽ luôn yêu bé, vô cùng yêu bé”.
Lúc này, Thanh Tuyền mới nhướng mắt nhìn cô: “Tại sao?”
Tô Mạt im lặng vài giây, trả lời: “Đối với mẹ, con là người quan trọng nhất trong cuộc đời này, con có thể ghét mẹ nhưng mẹ sẽ luôn yêu con”.
Thanh Tuyền xấu hổ nhìn đi chỗ khác, nói nhỏ: “Vậy mẹ có thể cùng con về nhà bà ngoại không?”
Tô Mạt nghĩ, đúng vậy, tại sao không? Ở đâu mình cũng chỉ làm ô sin mà thôi.
Ông Tô đột nhiên lên tiếng: “Con đừng trêu con bé nữa, nếu không, lúc đi chắc chắn nó sẽ khóc lóc ghê lắm. Trong lòng nhớ nhung, lưu luyến là được, đừng nói ra miệng”.
Tô Mạt lại nghĩ, con đâu nỡ trêu con bé, Thanh Tuyền không có cảm giác an toàn, có những lời con không nói, nó làm sao biết được?
Bà Tô giải vây, khuyên nhủ cháu ngoại: “Thanh Tuyền, bà từng nói với cháu rồi còn gì. Mẹ cháu phải ở đây làm việc, kiếm tiền. Mức lương ở đây cao hơn chỗ chúng ta, bên này kiếm tiền đem về nhà tiêu mới được nhiều. Hơn nữa, không có tiền, làm sao có thể mua đồ chơi cho cháu được? Còn cả việc học hành của cháu sau này nữa. Chẳng phải cháu thích học múa sao? Không có tiền nộp học phí, cháu không thể đi học... Còn nữa, bà đã nói với cháu bao nhiêu lần rồi, cháu đừng phân biệt “nhà bà ngoại”, đó chính là nhà của cháu. Ngôi nhà lớn chúng ta đang ở bây giờ là mẹ cháu đi làm kiếm tiền mua đấy. Cháu đừng ghét mẹ cháu, mẹ cháu vì cháu mà phải chịu bao khổ cực, vất vả. Cháu đã nhớ chưa?” Chợt nhớ ra điều gì đó, bà mỉm cười với Tô Mạt: “Con bé này rất thú vị. Một lần dẫn nó đi mua thức ăn, mẹ cằn nhằn: “Tiền cứ như giấy lộn, chớp mắt đã hết”, con bé nghe thấy liền nói: “Không sao đâu, bà ra máy rút tiền, bấm mấy nút là ra tiền ngay”.
Ông Tô cũng cười. “Bà đừng có cả ngày nói với con bé những chuyện này. Con bé vẫn còn nhỏ, đừng suốt ngày nhắc đến tiền tiền tiền như thế”.
Ông Tô nói: “Bây giờ nó còn nhỏ, lớn lên tự nhiên sẽ hiểu. Cháu gái của chúng ta rất hiểu chuyện...”
Bà Tô vẫn cứ giải thích, hai ông bà già mỗi người một câu, tranh cãi cả đời nhưng vẫn không xa rời.
Đã đặt vé máy bay, ở nên này ông bà Tô đóng gói hành lý, chuẩn bị về quê