Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341976
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1976 lượt.
y bộ dạng ngoan ngoãn của Tô Mạt, Vương Cư An dừng động tác. Anh ta chống tay lên cánh cửa sau lưng cô,nửa cười nửa không nhìn cô. Hai người mặt đối mặt đứng im một lúc, anh ta thu ý cười, hơi cúi thấp đầu.
Tô Mạt bối rối nghiêng đầu né tránh, bờ môi Vương Cư An chạm vào tóc mai của cô.
Sắc mặt Vương Cư An trở nên khó coi trong giây lát. Bốn bề vô cùng yên tĩnh, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng mở khóa và tiếng đẩy cửa. Lúc này, hai người mới rời nhau. Tô Mạt vội đi ra phòng khách ông bà Tô dẫn Thanh Tuyền đi vào nhà. Vừa ngẩng đầu, ông bà không khỏi kinh ngạc khi nhìn thấy người đàn ông ở sau lưng con gái. Khách và chủ trố mắt dò xét lẫn nhau.
Tô Mạt ngượng ngùng lên tiếng: “Đây là đồng nghiệp của con. Anh ấy tiện đường đi qua nhà mình nên cầm tài liệu lên cho con”.
Vương Cư An liếc nhìn cô, không lên tiếng.
Bà Tô vội nói: “Còn đứng đó làm gì, mau mời khách ngồi đi”. Bà lại cất giọng khách sáo. “Cậu ở lại ăn bữa cơm với gia đình chúng tôi”.
“Vậy làm phiền cả nhà”. Vương Cư An đáp.
Thấy đối phương tuấn tú, lịch sự, nói chuyện nhã nhặn, hai ông bà cũng trở nên nghiêm túc. “Không phiền gì cả, chỉ thêm bát thêm đũa mà thôi. Đã là đồng nghiệp, cậu cứ tự nhiên, đừng khách khí”.
Vương Cư An ngẫm nghĩ, đột nhiên nói: “Cũng được”.
Tô Mạt nhìn ba người, trong lòng hơi căng thẳng. Cô không lên tiếng, ngược lại Thanh Tuyền cất giọng lanh lảnh: “Chú kia là ai thế?”
“Đồng nghiệp của mẹ”. Tô Mạt đáp.
Thanh Tuyền “ờ” một tiếng, ngẩng cổ quan sát Vương Cư An.
Tô Mạt quay người đi vào bếp, nhanh chóng nấu đồ ăn, đồng thời vểnh tai lên nghe. Người ở bên ngoài không nói chuyện nhiều, thỉnh thoảng hỏi gì đáp nấy, hai bên đều rất khách khí.
Các món ăn được dọn lên bàn, ông Tô hỏi Vương Cư An: “Cậu Vương có uống chút rượu không?”.
“Tôi không uống, lát nữa còn lái xe”. Vương Cư An đáp.
Ông Tô tỏ ra vui mừng: “Không uống rượu là tốt, tốt nhất đừng uống rượu, cũng đừng hút thuốc. Hai thứ đó rất có hại cho sức khỏe, càng lớn tuổi càng thấy rõ điều đó”.
Bà Tô tiếp lời: “Đúng vậy, tôi đoán cậu Vương cũng ngoài ba mươi, phải không?”
Tô Mạt vội lên tiếng: “Mẹ, ăn cơm thôi, lát nữa anh ấy còn bận công chuyện”.
Bà Tô không để ý đến Tô Mạt, chỉ nhìn đối phương. Vương Cư An đành trả lời: “Năm nay tôi ba mươi tư tuổi”.
Bà Tô gật đầu, hỏi tiếp: “Cậu Vương công tác ở đâu?”
Ông Tô cắt ngang lời: “Con gái đã nói là đồng nghiệp rồi”. Ông quay sang Vương Cư An, có chút ngập ngừng. “Cậu Vương tầm tuổi này chắc vẫn còn bận rộn sự nghiệp, không có thời gian lo đến chuyện riêng tư?”
Tô Mạt đỏ mặt, chỉ muốn đào hố chui xuống đất.
Vương Cư An cười cười, không trả lời.
Thấy không khí có vẻ tẻ nhạt, bà Tô vội lên tiếng: “Ý tôi muốn hỏi cậu Vương làm công việc gì. Đồng nghiệp nhiều như vậy, cậu...”.
Tô Mạt đỏ mặt, cắt ngang lời: “Mẹ, anh ấy làm bên bán hàng, không cùng phòng với con... Cả nhà mau ăn cơm đi, thức ăn nguội cả rồi”.
Thấy con gái xấu hổ, ông Tô lập tức lên tiếng: “Ăn cơm, ăn cơm. Mong cậu đừng chê cười, người già là như vậy, thích hỏi chuyện riêng tư, bất kể thân quen hay không”.
Bấy giờ Vương An Cư mới đáp: “Không sao đâu”.
Bốn người nhất thời im lặng, bầu không khí có phần ngượng ngập, mọi người đều cúi đầu ăn cơm, chỉ có Thanh Tuyền không cảm thấy đói, cầm đũa gõ đông gõ tây, nhìn thấy Vương Cư An gắp món nào cũng nói: “Đây là món cháu thích nhất, chú ăn ít thôi”.
Ông bà Tô phê bình cháu ngoại không lễ phép, Thanh Tuyền nói: “Chú ấy là khách, chú ấy mới cần lễ phép”.
Bà Tô lên tiếng: “Chú ăn cơm rất từ tốn, lịch sự hơn cháu nhiều”.
Thanh Tuyền im lặng, một lúc sau mới phản bác: “Cô giáo nói, đến nhà người khác chơi phải thông báo trước. Sao cháu không biết chú ấy đến đây?”
Bà Tô cười. “Con bé này nhiều chuyện thật. Mẹ cháu biết là được chứ gì?”
Thanh Tuyền hỏi Tô Mạt: “Mẹ có biết chú ấy đến nhà mình không?”
Tô Mạt lúng túng, không biết trả lời thế nào, đành hạ giọng mắng con gái: “Con mau ăn cơm đi!”
Vương Cư An quan sát Thanh Tuyền, nói: “Con bé trông không giống em”.
Tô Mạt lặng thinh.
Thanh Tuyền ăn một miếng cơm, đáp: “Cháu giống Đồng Thụy An”. Nó còn nói thêm: “Bà ngoại nói trông cháu giống Đồng Thụy An. Nói suốt ngày, cháu nghe cũng phát chán”.
Nhắc đến bố ruột của con bé, ba người nhà họ Tô hơi ngượng ngùng. Ông Tô giải thích với Vương Cư An: “Đồng Thụy An là bố con bé”. Nói xong ông hơi lắc đầu, buông tiếng thở dài.
Vương Cư An uống một ngụm nước. Lúc đặt cốc xuống anh ta lại liếc nhìn Tô Mạt.
Tô Mạt ăn cơm trong trạng thái ngẩn ngơ. Đến khi Vương Cư An ra về, cô mới định thần, thu dọn bát đũa vào phòng bếp.
Bà Tô nói chuyện gì đó với chồng ở phòng ngoài, một lúc sau mới theo con gái vào bếp. Bà lên tiếng: “Cậu họ Vương vừa rồi... bố con nói, người này tuy trẻ tuổi nhưng kiệm lời, lòng dạ có vẻ thâm sâu, không thích hợp với con. Cậu ấy còn làm nghề bán hàng, công việc không ổn định, nhậu nhẹt nhiều, ăn chơi lu bù, chỉ e con không khuất phục nổi...”
Tô Mạt thở dài: “Con và anh ấy không có gì đâu”. Cô vừa rửa bá