Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341875
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1875 lượt.
ch chạy bộ. Tôi còn thích chơi golf. Môn thể thao này vừa mạnh khỏe vừa nhàn nhã”.
Tô Mạt thầm nghĩ: Golf ư? Có lẽ anh ấy cũng thích, hoặc càng thích hút thuốc, uống rượu, nổi nóng hơn.
Người đàn ông nói tiếp: “Nếu cô có hứng thú, hẹn lúc khác chúng ta cùng đi”.
Tô Mạt nghĩ: Hứng thú? Bây giờ hứng thú của tôi không nằm ở đây. Tôi làm sao thế này?
Buổi gặp mặt kết thúc. Tô Mạt không cho người đàn ông kia tiễn, tự lái xe về nhà. Vừa vào khu chung cư, cô liền ngẩng đầu quan sát. Trên ban công quả nhiên có đốm lửa nhỏ lập lòe. Vì tầng lầu không cao lắm nên cô có thể nhìn rõ, hình như anh vừa hút hết điếu thuốc, vì anh nghiêng đầu, chụm tay che ngọn lửa, châm một điếu thuốc khác.
Vương Cư An nhả khói. Anh cũng nhìn thấy cô nhưng lập tức dõi mắt về phía xa.
Tô Mạt vào nhà. Đi ra ban công, cô hỏi: “Anh ăn tối chưa?”
Anh ngậm điếu thuốc, “ờ” một tiếng, giống tiếng “hừm” khẽ.
“Anh ăn gì vậy?”
“Mì”.
Tô Mạt ngập ngừng nhưng vẫn góp ý: “Anh hút thuốc ít thôi!”
Vương Cư An không để tâm, một lúc sau quay người đi vào phòng. “HÌnh như hôm nay chỗ em không phải làm thêm giờ?”
Tô Mạt nói: “Tôi có chút việc nên về muộn”.
“Việc gì?”
“Cũng chẳng có gì”.
Anh nhìn cô chăm chú. Tô Mạt đành giải thích: “Tôi hẹn người ta đi ăn”.
Vương Cư An không hỏi thêm nữa.
“Có một chuyện tôi muốn thương lượng với anh.” Tô Mạt lên tiếng.
“Chuyện gì?” Anh hỏi.
“Trước đây anh dùng xe công ty thì không sao. Chiếc xe anh lái hôm nay đỗ ở dưới nhà hơi nổi bật, không hợp… với khu chung cư này”.
“Em sợ bị phát hiện?”
“Ừ”.
“Vậy em đổi công việc khác đi!”
Tô Mạt ngẩn người. “Tôi không nghĩ nhiều như vậy. tôi cho rằng tình trạng hiện tại chỉ là tạm thời. Tuy tình hình công ty không tốt lắm nhưng bên kỹ sư Vương…”
Vương Cư An cắt ngang: “Một là đổi công việc khác, nếu không, nói ít thôi!”
Tô Mạt ngậm miệng, lên gác thay quần áo, sau đó vào phòng bếp thu dọn bát đĩa.
Điện thoại trên bàn rung lên, Vương Cư An cầm lên nghe. Người ở đầu máy bên kia hỏi: “Chú quyết định rồi à?”
“Đúng vậy”. người đó nói.
Đối phương cằn nhằn. “Người ta bán sự nghiệp của tổ tiên để hưởng thụ cuộc sống nhẹ nhàng hoặc lấy tiền phát triển sự nghiệp riêng của mình. Chú ngược lại, bán tâm huyết của mình để cứu giúp tổ nghiệp”.
Vương Cư An đi ra ban công, một lúc sau mới lên tiếng: “Chỉ cần tôi còn sống, tôi tuyệt đối không muốn nhìn thấy cổ phiếu của An Thịnh bị thêm hai chữ ST(*) ở đầu.
Bây giờ tôi cô độc một mình”. Anh dừng lại, cúi thấp đầu, kìm nén tâm trạng một cách khó nhọc rồi mới nói tiếp. “Nếu An Thịnh cũng sụp đổ, tôi chẳng còn gì nữa, sau này tôi biết ăn nói với bố tôi thế nào?”
(*)ST viết tắt của từ special Treatment, tức là xử lý đặc biệt những công ty lên sàn có vấn đề.
Tô Mạt vốn định ra ban công thu quần áo. Cô đứng im lặng một lúc rồi âm thầm quay về phòng.
Đối tượng xem mặt liên tục gửi tin nhắn.
Phó Lệ Lợi cũng tiết lộ, ban đầu nghe nói cô là người ngoại tỉnh, lại phải nuôi con nhỏ, đối phương không mấy hài lòng, nhưng sau khi gặp mặt, anh rất có cảm tình với cô nên có ý đi sâu tìm hiểu.
Nể mặt Chủ nhiệm Phó, Tô Mạt cũng không tiện từ chối thẳng.
Lại cùng người ta đi ăn một bữa cơm, đi xem phim và đi dạo công viên, Tô Mạt vẫn không có cảm giác. Cô cũng không rõ mình bận rộn hò hẹn để làm gì. Biết rõ mình không có ý định “Cắm rễ” ở Nam Chiêm, việc gì phải dây dưa với người ở đây?
Con người đối phương không tồi, Tô Mạt muốn nói rõ với anh ta nhưng cô thầm tính toán, nếu sau này đổi công việc, người đó làm ở bộ phận nhân sự, biết đâu có thể nhờ vả. Tô Mạt định tìm một nhà hàng cao cấp để mời đối phương ăn cơm, cô nói trước là cô mời, một là trả nợ những lần anh ta mời, hai là thử tìm cách làm bạn bè bình thường.
Đối phương cảm thấy cô rất thú vị, anh ta cười, nói. “Trông cô có vẻ thanh tú, ai ngờ lại là người mạnh mẽ, quyết đoán. Cô làm vậy là không nể mặt đàn ông chúng tôi rồi!” Tuy nói thế nhưng vì muốn gặp Tô Mạt, anh ta đành đồng ý.
Đối phương vừa nhiệt tình vừa chân thành khiến Tô Mạt cảm thấy mình chẳng ra sao.
Cô chọn địa điểm, người đàn ông cố tình rời cuộc hẹn tới chiều thứ bảy. Tô Mạt hiểu ý anh ta. Buổi tối thứ Bảy nhàn rỗi, nếu hai bên có cảm giác không tồi thì còn có thể tiếp tục hẹn gặp mặt vào ngày chủ nhật.
Tô Mạt vừa chọn quần áo vừa ngẫm nghĩ phải nói làm sao cho thích hợp. Bên dưới có tiếng động, chắc Vương Cư An về nhà. Cô tưởng hôm nay anh phải tiếp khách nên sẽ đi vắng cả ngày.
Quần áo trên người xộc xệch, cô vội đóng cửa phòng ngủ.
Hôm nay, Vương Cư An dự cuộc họp với các cổ đông lâu năm. Vì xảy ra vụ An Thịnh vi phạm quy định bảo đảm và vấn đề cổ phần bị đem cầm cố bị thua lỗ, mọi người đã biểu quyết đồng ý, bãi miễn chức vụ chủ tịch của Vương Á Nam, đồng thời bắt tay dự thảo bản thỏa thuận chuyển nhượng quyền nắm giữ cổ phần. Tuy vẫn chưa công bố ra bên ngoài nhưng khoảng cách đến thắng lợi cuối cùng chỉ còn một bước, anh sẽ chính thức nhận chức vụ mới vào đại hội cổ đông tháng sau.
Một cuộc “đổi ngôi” đến bất thình