Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341876
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1876 lượt.
lình khiến các cổ đông chấn động, nhưng Vương Cư An lại cảm thấy không đủ kích thích. Sau khi mọi người giải tán, Vương Cư An thử ngồi vào vị trí đầu tiên ở phòng hội nghị. Anh không cảm thấy hưng phấn như tưởng tượng, ngược lại trong lòng trống trải, giống không gian rộng lớn này. Anh châm điếu thuốc, tựa vào thành ghế, hai chân gác lên bàn, bỗng dưng cảm thấy vô vị.
Sau đó, Vương Cư An lái xe về ngôi biệt thự gần bờ biển. Anh chỉ đỗ ngoài cửa, đưa mắt nhìn lên tầng hai. Cửa sổ ở nơi đó khép chặt. Anh ngồi trong xe suốt một buổi chiều.
Tô Mạt thay quần áo, xuống tầng dưới, Vương Cư An quay người nhìn cô.
“Tối nay tôi không ăn cơm ở nhà”. Cô thông báo. “Tôi đã nấu xong rồi, thức ăn đã bày sẵn trên bàn”.
Vương Cư An chỉ quan sát cô, không trả lời. Anh đột nhiên hỏi: “Em ăn mặc kiểu gì đấy?”
Tô Mạt cúi đầu. hôm nay, cô mặc bộ váy mua ở cửa hàng đồ hiệu Giang Nam lần trước, bên ngoài là chiếc áo khoác dày, không có gì bất ổn. Cô giải thích: “Nơi tới ăn cầu kỳ một chút”.
“Ai mời em?” Vương Cư An hỏi.
Tô Mạt thật thà đáp. “Người ta mời tôi mấy lần, hôm nay tôi mời lại”.
Vài giây sau, Vương Cư An nói: “Nếu đối phương là đàn ông, anh ta nhất định sẽ không để em thanh toán”.
Tô Mạt lặng thinh. Chợt nhớ ra di động vẫn còn ở trên phòng, cô liền đi lên lấy điện thoại.
Vương Cư An đi theo cô.
Tô Mạt không bận tâm, vừa đeo hoa tai vừa nói: “Tôi là xong quần áo rồi, để ở đầu giường của anh”. Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, cô vội lấy điện thoại từ dưới gối lên nghe.
Đối phương hỏi cô có cần tới đón cô không. Tô Mạt từ chối, nói bây giờ có lẽ bị tắc đường, cô sẽ đến muộn một chút.
Người ở đầu máy bên kia đáp, đến muộn cũng không sao, bao lâu anh ta cũng sẽ đợi. Tô Mạt còn chưa trả lời, người ở đằng sau đột nhiên áp vào sống lưng cô. Tô Mạt giật mình kêu một tiếng. người ở đầu máy bên kia hỏi: “Cô sao vậy?”
Tô Mạt không dám phản ứng mạnh, chỉ cố gắng né tránh. “Không sao… Tôi… tôi đi ngay bây giờ…” Còn chưa nói hết câu, cô đã bị Vương Cư An đẩy xuống giường.
Anh đè chân lên mông cô, một tay giật điện thoại của cô nhưng không tắt máy mà ném sang đầu giường bên này. Tô Mạt hoảng loạn đẩy người anh nhưng bị anh giữ chặt. Anh thuận thế cởi áo khoác trên người cô.
Ở đầu máy bên kia vang lên tiếng nói sốt ruột của người đàn ông, còn đầu này là hai người đang vật lộn, may mà không phát ra tiếng động. Váy bị tốc lên tận thắt lưng, Tô Mạt ra sức đẩy Vương Cư An, đánh anh nhưng không có tác dụng, ngược lại khiến người đổ mồ hôi. Cô càng phản kháng, anh càng cứng rắn. một tay anh túm hai cổ tay cô, siết chặt đến mức cô có cảm giác đau nhức đến tận xương. Chỉ đợi cô mất sức lực, anh liền kéo khóa quần.
Tô Mạt cắn vào cánh tay anh.
Vương Cư An cúi thấp đầu, chóp mũi của anh chạm vào vành tai cô. Hơi thở của anh nóng hổi và gấp gáp, pha lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt, vương vấn ở cổ và mặt cô.
Tô Mạt dần thả lỏng cơ miệng.
Ở giây tiếp theo, cô bị người đàn ông xâm nhập. Đại quân hùng dũng tiến vào thành, binh lính đành phải đầu hàng, cuộc đối kháng kết thúc.
Cả hai cơ thể lâu ngày không hành sự, chỉ hơi đụng chạm cũng đủ khiến họ rung động đến tận đáy lòng. Hai người thở đốc, mồ hôi chảy ròng ròng. Cô kìm nén, còn anh suồng sã.
Người ở đầu máy bên kia tỏ ra lo lắng. “Tô Mạt, cô nói đi…”
Tô Mạt đỏ mặt, giơ tay định với điện thoại để tắt đi nhưng lại bị Vương Cư An kéo tay về. một lúc sau, Vương Cư An cầm điện thoại, gí sát vào tai cô. Cô đâu dám lên tiếng, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt khẩn cầu, đáy mắt long lanh, ngay cả vành tai cũng ửng hồng…
Vương Cư An cúi xuống nhìn cô. Anh nghiến răng, dùng sức đâm mạnh.
Tô Mạt vùi mặt vào trong chăn, hai tay túm ga trải giường, đôi môi cắn chặt mới không phát ra tiếng rên rỉ. Nhưng cô càng kìm nén, anh càng hung hãn. Người ở đầu máy bên kia thì không ngừng hỏi han.
Toàn thân Tô Mạt run rẩy, nước mắt và mồ hôi cùng chảy xuống. cô thầm nghĩ, chi bằng để mình chết quách đi cho xong.
Cũng không biết bao lâu sau, đầu máy bên kia truyền đến tín hiệu tắt máy. Tô Mạt thở hắt ra, tiếng nấc nghẹn thoát ra khỏi miệng.
Vương Cư An đổi tư thế, cởi áo lót của Tô Mạt. anh nắn bóp đỉnh đồi mềm mại, bên dưới càng tiến công mạnh mẽ hơn. Cuối cùng, anh nằm sấp, vùi mặt vào cổ cô, thở dốc.
Hai người ôm nhau nằm nghỉ. Vương Cư An cất giọng khàn khàn: “Lần trước tới Giang Nam tham gia đấu thầu, lúc nhìn thấy em mặc bộ váy này, tôi đã nghĩ nên dùng tư thế nào để xử em”.
Tô Mạt hơi động đậy, tim đập thình thịch.
Hôm đó trở về, ngay cả con trai anh cũng nhận ra. Cậu nói: “Lão Vương, trong lòng bố đúng là có vấn đề thật”.
Giống như mới xảy ra ngày hôm qua.
Vương Cư An buông người phụ nữ trong lòng, anh nằm thẳng, gác cánh tay che mắt. Tô Mạt giơ tay, muốn chạm vào mặt anh nhưng anh đã ngồi dậy, mặc quần dài, rút điếu thuốc từ túi quần đưa lên miệng, châm lửa. sau đó, anh xuống tầng dưới, vào nhà tắm.
Tô Mạt chui vào trong chăn, mệt mỏi nhắm mắt nhưng không tài nào ngủ nổi.
Có người phát tiết trong lúc sa sút tinh