Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341872

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1872 lượt.

món quà mẹ muốn nhất chính là con được bình an cả đời”.
Thanh Tuyền cất giọng ngọt như mía lùi: “Nguyện vọng lớn nhất của con chính là mẹ, mẹ cũng bình an nhé!”
Tô Mạt thầm nghĩ, mẹ cũng hy vọng như vậy nhưng không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì?
Vương Cư An vừa nhậm chức, tất nhiên xuất hiện nhiều kẻ a dua nịnh nọt, liên tục được mời tham gia những buổi tụ tập ở trong ngành. Triệu Tường Khánh vừa phải đi chúc Tết họ hàng và bạn bè vừa phải lo sắp xếp lịch cho sếp tổng nhưng cũng không phiền lòng. Anh ta tự an ủi bản thân : Ngày Tết để sếp ra ngoài nhậu nhẹt còn hơn ở nhà một mình, coi như mình làm việc thiện tích đức. đợi đến mồng năm đi chùa cầu Thần tài, năm nay khỏi cần lo lắng.
Vương Cư An không có hứng thú với những buổi tu tập kiểu này, nếu có thể từ chối liền từ chối. Lão Triệu đành thuyết phục. Sếp hỏi trong điện thoại: “Người nào tham gia, có ích lợi gì không?”
“Có, chắc chắn có”. Triệu Tường Khánh khoác lác tới tận mây xanh, liệt kê một loạt tên trong hai giới chính trị và doanh nhân. Anh ta lại nói buổi tối sẽ lái xe tới đón sếp.
Triệu Tường Khánh ăn mặc chỉnh tề, lái xe đến ngôi biệt thự gần bờ biển. Cổng không khóa, anh ta đi thẳng vào trong, tới sân sau mới tìm thấy người.
Dưới ánh chiều ta, Vương Cư An mặc com lê, ngồi bên bể bơi đốt tiền vàng. Anh ném từng tờ tiền vào đống lửa, định nói: “Vương Tiễn, bố của con không ra tay thì thôi, một khi ra tay thì phải chấn động thiên hạ. Bây giờ, An Thịnh đã thuộc về chúng ta rồi”.
Nhưng anh lại nói. “Thằng nhãi, Tết đến rồi, cần tiêu tiền thì tiêu, cần hưởng thụ thì hưởng thụ, đừng tiết kiệm quá. Con hãy ăn nhiều một chút, nhớ rèn luyện sức khỏe, đừng suốt ngày chơi điện tử, cẩn thận không hỏng mắt đấy!”
Triệu Tường Khánh định gọi anh nhưng không thể thốt nên lời, trong lòng anh ta rất xót xa.
Cổ họng nghẹn ngào, viền mắt cay cay, Triệu Tường Khánh vội quay người nhìn trong nhà. Anh ta cố gắng kìm nén một lúc mới cảm thấy khá hơn.
Trời nổi gió lớn, thổi dạt ngọn lửa. Vương Cư An cầm chai rượu, đổ nửa chai, ngọn lửa lại cháy rực. Chẳng bao lâu sau, tiền vàng biến thành tàn tro, bay lên không trung.
Anh ngồi thêm một lúc mới đứng dậy, đi vào nhà, nhìn thấy Triệu Tường Khánh liền cất giọng nhàn nhạt: “Anh đến rồi à?”
Triệu Tường Khánh không dám nhìn anh nhưng thấy thần sắc của anh vẫn bình thường, anh ta thở phào nhẹ nhõm. “Tôi vừa đến. Sếp, cổng ra vào vừa rồi không đóng”.
“Cánh cửa đó có vấn đề”. Mùi khói nồng nặc bay vào nhà, Vương Cư An cất giọng bình thản: “Thằng nhóc đi bốn tháng rồi, tôi đốt cho nó ít tiền vàng”.
Bình thường lão Triệu nhanh mồm nhanh miệng nhưng lúc này anh ta chỉ im lặng gật đầu.
Hai người lên xe, Vương Cư An ngồi ở ghế sau, gần như không nói gì suốt quãng đường. Tới chỗ hẹn, anh mới tươi cười vỗ vai, bắt tay mọi người, chào hỏi hàn huyên, nhanh chóng hòa nhập vào đám đông.
Lúc này Triệu Tường Khánh lại cảm thấy mình làm chuyện hồ đồ. Nơi này có bao nhiêu người đẹp nhưng anh ta chẳng có tâm trạng thưởng thức. Anh ta đi lấy khay đồ ăn, cũng không nhìn rõ là thứ gì, sau đó ngồi một bên, đưa ly rượu vang lên miệng.
Có người chụp ảnh với Vương Cư An. Có mỹ nữ chạy đến khoác tay anh, anh liền vòng tay qua vai cô gái, kéo người ta vào lòng. Những người xung quanh đều cuwoif, cùng nâng ly chúc mừng năm mới.
Triệu Tường Khánh thở dài một tiếng.
Tối nay, Vương Cư An uống khá nhiều rượu trong khi hầu như không động đũa. Đến lúc hơi ngất ngây, anh chỉ lão Triệu, nói: “Đi thôi”, nhưng không nói rõ đi đâu.
Lão Triệu lái xe, trong đầu mù mờ. Anh ta liếc nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Vương Cư An đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Anh ta đột nhiên tỉnh ngộ, thầm mắng mình ngu ngốc, sau đó đánh tay lái, rẽ sang đường khác.
Không bao lâu sau, ô tô dừng lại, lão Triệu khẽ ho một tiếng. “Sếp, đến rồi ạ!”
Vương Cư An hơi hé mắt, chau mày. “Nhanh vậy sao?” Anh nghi hoặc quan sát xung quanh, nhất thời không có phản ứng.
Triệu Tường Khánh cũng im lặng.
Vương Cư An ngồi một lúc, ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ của căn hộ đó, bên trong có ánh đèn mờ mờ. Anh hỏi: “Mấy giờ rồi?”
“Gần hai giờ”.
Anh đẩy cửa, xuống xe. Triệu Tường Khánh thở phào nhẹ nhõm.
Vương Cư An lên nhà, đứng ngoài cửa một lúc, thấy Triệu Tường Khánh đi ra từ một thang máy khác, anh hỏi: “Anh theo tôi làm gì?”
Lão Triệu cố ý lên sau để tránh mặt sếp, anh ta ngượng ngùng chỉ tay vào căn hộ trước mặt Vương Cư An. “Sếp vào nhà này”, sau đó chỉ sang căn hộ khác. “Tôi vào nhà này”.
Vương Cư An chau mày nhìn anh ta vẻ dò xét, hơi lắc đầu, sau đó, anh rút chìa khóa, mở cửa vào nhà. Bên trong quả nhiên bật ngọn đèn bàn nhưng không thấy người. Anh mở tủ giày lấy dép đi trong nhà, cái bát nhỏ chợt lăn vào tay anh, anh lại ấn cái bát vào tủ giày.
Tô Mạt nằm mơ, nghe thấy tiếng mở khóa cửa, mơ thấy tiếng bước chân, tiếng nước chảy trong nhà tắm… cô đột nhiên nghĩ ở trong giấc mơ, cái bát đó có thể dùng để đựng chìa khóa.
Tiếng bước chân lên tầng trên, đến bên cạnh giường của Tô Mạt. cô giật mình tỉnh giấc, toàn thân


XtGem Forum catalog