XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341871

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1871 lượt.

nổi da gà, túm chăn vội vàng bò dậy.
Vương Cư An bật đèn ở đầu giường. “Là tôi”.
Tô Mạt sợ đến mức tim nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đờ người nhìn anh một lúc mới định thần, cầm cái gối đập vào người anh, đập mấy cái cũng không hả giận, sau đó, cô ném cái gối sang một bên, cất giọng nghẹn ngào: “Sợ chết đi được! Sao anh lại dọa tôi như vậy? Anh đúng là bị bệnh…”
Vương Cư An cầm cái gối đi sang một bên giường. “Được rồi, ngủ thôi!”
Tô Mạt kéo hết chăn về phía mình, không cho anh đắp.
Vương Cư An chui vào trong chăn, áp sát lưng cô. Anh không lên tiếng, cũng không cử động, tiếng thở nhẹ vang lên gần cổ cô.
Tô Mạt lấy lại bình tĩnh, giơ tay đẩy anh. “Bẩn…”
“Tôi tắm rồi!” Vương Cư An nói.
Cô khép chặt chân, hơi nhích người ra xa. “Vẫn… rất đau…”
Anh mặc kệ, thò tay vào áo ngủ, vuốt ve cơ thể cô.
“Tôi mệt rồi…”
Vương Cư An vẫn im lặng, sau đó, anh từ từ tiến vào rồi anh dừng lại ở trong cơ thể Tô Mạt, tựa hồ kìm nén bản thân.
Cảm thấy ấm nóng dần lan tỏa trong huyết mạch. Bốn bề vắng lặng như tờ, hai người chìm vào giấc ngủ trong trạng thái đó.






Âm Mưu Bí Mật
Người đàn ông nằm ở sau lưng cô thở đều đều. Dù anh nằm nghiêng hay nằm thẳng thì một cánh tay vẫn kê dưới cổ Tô Mạt. Do sống độc thân đã lâu nên Tô Mạt không quen, cả đêm cô ngủ chập chờn, cũng không dám động đậy.
Trời tờ mờ sáng, mưa rơi lộp độp, nửa người Tô Mạt như tê liệt. Cô không chịu nổi đành trở mình, cơ thể thoải mái hẳn. Trước mắt cô là bờ ngực trần của người đàn ông. Anh có thân hình cường tráng, cánh tay đầy sức mạnh, vòng tay vô cùng ấm áp. Trên người anh tỏa ra mùi dầu tắm, mùi rượu thoang thoảng và cả mùi đàn ông đủ để phụ nữ mê đắm. Cô luôn dễ dàng cảm nhận được mùi hương này, thậm chí quen dần với nó, nhưng điều đó cũng khiến cô phiền muộn.
Tô Mạt nhướng mắt, nhìn thấy cái cằm đàn ông hơi nhọn, dường như anh gầy đi một chút… Cô không có cách nào buông thả bản thân, lại cúi thấp đầu.
Cằm của anh chạm vào đỉnh đầu cô. Một lúc sau, bàn tay lớn vuốt ve bầu ngực mềm mại rồi xuống đến mông. Anh cất giọng khàn khàn: “Em lên trên đi!”
Buổi trưa tới nhà ăn, kỹ sư Hàn vừa ăn vừa đợi đàn anh cùng trường. Tô Mạt và anh ta ăn gần xong thì người đó mới đến. Anh ta cất giọng đầy cảm khái: “Tôi tới miền Nam lập nghiệp bao nhiêu năm, làm việc với không ít ông chủ, phỏng vấn xin việc cũng không ít nhưng hôm nay là lần căng thẳng nhất. Không ngờ chủ tịch Vương còn trẻ như vậy”.
“Tình hình thế nào rồi?”Kỹ sư Hàn hỏi.
“Ông chủ của hai người mời ăn cơm nhưng tôi từ chối, với lý do tình cờ gặp lại bạn cũ ở đây”. Anh ta uống một ngụm nước, nói tiếp: “Các lãnh đạo cấp cao thay phiên nhau đưa ra câu hỏi. Chủ tịch Vương hầu như không lên tiếng, chỉ ngồi sau bàn làm việc quan sát tôi. Tôi có cảm giác như bị nhốt trong một cái lồng, mỗi câu nói đều phải cân nhắc kĩ lưỡng, thậm chí đến sự thay đổi nét mặt cũng cần chú ý”.
Kỹ sư Hàn lắc đầu, quay sang Tô Mạt. “Tiểu Tô là chỗ thân thiết nên tôi mới nói thẳng, người nhà họ Vương đều không dễ tiếp xúc. Đến nhân tài như cô còn khó ứng phó nữa là người khác”.
Người đàn ông cười. “Cũng không hẳn khó ứng phó, chỉ là cuộc đối thoại dường như không mấy bình đẳng. Con người chủ tịch Vương rất khó nắm bắt”.
Kỹ sư Hàn an ủi: “Anh đừng để bụng. Chủ tịch Vương có một người em trai, nghe nói chỉ cần vào phòng làm việc của anh ta, người em trai liền cụp mắt như cô dâu mới về nhà chồng. Năm ngoái không biết vì chuyện gì, anh ta đuổi thẳng cổ em trai. Cô cũng nghe nói đến vụ này đúng không, Tiểu Tô?”
Tô Mạt lắc đầu. “Tôi không rõ”.
Người đàn ông kia lại nói: “Ông chủ của các vị có tác phong cứng rắn, đây là khuyết điểm nhưng cũng là ưu điểm. Cậu ta mạnh mẽ, sắc bén nhưng không hòa nhã, thân thiện, dễ đắc tội với người khác”. Anh ta thở dài. “Còn ít tuổi hơn tôi, đúng là hậu sinh khả úy”.
Tô Mạt thầm nghĩ, người này nói không sai chút nào.
Ăn cơm xong, người đàn ông đó cáo từ, Tô Mạt và kỹ sư Hàn quay về văn phòng. Kỹ sư Hàn lên tiếng: “Tiểu Tô, lúc nào rảnh đến nhà tôi chơi, bà xã tôi nhắc đến cô suốt”. Giọng điệu của anh ta có phần ủ rũ: “Hôm qua tôi đã đệ đơn xin nghỉ việc rồi”.
“Anh cũng bỏ đi sao?” Tô Mạt hỏi.
Kỹ sư Hàn gật đầu. “Tôi mới vào công ty không bao lâu, cũng chỉ gặp chủ tịch Vương vài lần. Bây giờ bên cạnh chủ tịch có nhiều nhân tài, tôi rất khó có cơ hội thăng tiến”.
Tô Mạt trầm tư suy nghĩ.
Kỹ sư Hàn nói tiếp: “Gia đình tôi có bốn người nhưng chỉ có một người đi làm, tôi không thể rề rà. Tôi đã nộp hồ sơ vào mấy trường, gồm cả công lập lẫn tư thục, nghề học thuật vẫn ổn định hơn. Nếu không được, tôi sẽ tới trường trung học trọng điểm. Bây giờ có nhiều tiến sĩ “hải quy” về dạy Toán, Lý, Hóa tại các trung học chất lượng cao, đãi ngộ cũng rất tốt”.
Tô Mạt thầm thở dài, nói: “Điều kiện của anh tốt như vậy, chắc chắn không thành vấn đề”.
Kỹ sư Hàn lắc đầu.
Buổi chiều, Tô Mạt về sớm, mời cả nhà cậu ra ngoài ăn bữa cơm tất niên. Cô nhắn tin cho Vương Cư An,